Ăn Sạch Thanh Mai - Chương 1: Cô Gái Trong Căn Nhà Kín
Thành phố Hồng Kông — đêm muộn.
Mưa rơi lất phất, như những giọt nước mắt của một người đàn bà cay đắng.
Trong một căn biệt thự cổ — ở khu vực Victoria Peak — có một cô gái đang ngồi bên cửa sổ.
Cô mặc váy trắng — dài đến mắt cá chân. Mái tóc đen óng ả xõa trên vai. Đôi mắt cô — như hai vũng nước đọng, sâu thẳm và không đáy.
Tên cô — **Tô Huân Nhi.**
Hai mươi ba tuổi.
Con gái duy nhất của gia đình Tô — một trong những gia đình giàu có nhất Hồng Kông.
Nhưng cô không cười.
Cô không bao giờ cười — kể từ ngày mẹ cô chết.
⚠️ 1. Người Mẹ Đã Chết
"Bà ơi." cô thì thầm với bức ảnh trên bàn thờ.
"Mẹ ơi, con nhớ mẹ."
Mẹ cô — Tô Lan Phương — chết cách đây ba năm.
Chết trong một vụ tai nạn xe hơi — trên đường về nhà.
Cảnh sát kết luận — tai nạn giao thông.
Không ai nghi ngờ.
Nhưng Tô Huân Nhi — cô không tin.
Cô nhớ — ngày đó.
Mẹ cô đi gặp ai đó — trước khi chết.
Gọi điện cho cô — giọng run.
*"Con ơi, mẹ có chuyện muốn nói với con. Nhưng mẹ sợ... mẹ không biết nói sao..."*
Đó là lần cuối cô nghe giọng mẹ.
Sáng hôm sau — mẹ chết.
🩸 2. Người Cha Lạnh Lùng
"Bây giờ còn ai?" giọng một người đàn ông vang lên từ cửa.
Tô Huân Nhi quay lại.
Người đàn ông đứng ở đó — cao, gầy, mặc vest đen.
Đôi mắt — như dao cạo.
Đó là cha cô — **Tô Trọng Minh.**
Người đàn ông giàu có nhất Hồng Kông — và cũng lạnh lùng nhất.
"Ngoài trời lạnh." ông nói — giọng không quan tâm. "Về phòng đi."
"Dạ."
Cô đứng dậy — không nói thêm.
Mối quan hệ giữa cô và cha — như băng.
Lạnh.
Và im lặng.
🔴 3. Người Anh Trai
"Em đây."
Một giọng nói — ấm hơn.
Tô Huân Nhi quay lại — một người đàn ông trẻ bước vào.
Anh cô — **Tô Hào.**
Hai mươi tám tuổi.
Đẹp trai.
Nụ cười ấm áp.
Nhưng đôi mắt — lại lạnh.
"Em không ngủ được?"
"Không."
"Mẹ em nhớ chứ?"
"..."
"Em đừng nghĩ nhiều." anh nói — giọng nhẹ. "Mẹ đã đi rồi. Chúng ta phải sống tiếp."
"Dạ."
Anh nhìn cô — ánh mắt kỳ lạ.
Rồi bước ra — để lại cô một mình.
🖤 4. Đêm Trước Bão
Tô Huân Nhi đứng bên cửa sổ.
Nhìn ra thành phố — sáng rực.
"Mẹ ơi." cô thì thầm. "Con sẽ tìm ra — ai đã giết mẹ."
"Con sẽ không yên."
"Cho đến khi con biết — sự thật."
Và đêm đó — cô nhận được một email.
Không có người gửi.
Chỉ có một dòng chữ:
*"Nếu cô muốn biết sự thật về mẹ — hãy đến khách sạn Peninsula — phòng 8888."*