Tình Yêu Bị Đánh Cắp - CHƯƠNG 1: ĐÊM ĐỊNH MỆNH
Sài Gòn — đêm tháng Mười Hai — sáu năm trước.
Mưa rơi như trút nước từ trời cao.
Từng hạt mưa nặng hạt đập xuống mặt đường nhựa bóng loáng, tạo thành những vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt của thành phố về đêm. Không khí se lạnh, thấm đẫm mùi đất ướt hòa quyện với mùi xăng và khói xe hơi. Tiếng sấm rền vang từ xa như tiếng trống của trời đất, mỗi tiếng sấm lại kéo theo những tia chớp xẹt sáng cắt ngang bầu trời đen kịt, soi rõ những mái nhà và những bóng cây đung đưa trong gió.
Cô lái chiếc xe Mercedes màu bạc — chiếc xe Bùi Thanh Liêm tặng nhân dịp sinh nhật cô năm ngoái — lao về phía trước trong màn mưa như tên bắn. Tốc độ khoảng tám mươi kilomet một giờ trên con đường Võ Văn Kiệt vắng tanh. Đây là con đường cô quen thuộc nhất — con đường dẫn về nhà, con đường cô đã đi hàng trăm lần kể từ ngày cô chuyển đến Sài Gòn để sống cùng Bùi Thanh Liêm, con đường nối liền căn hộ cao cấp ở quận Bình Thạnh với nhà hàng Âu sang trọng nơi cô vừa dùng bữa tối cùng đám bạn cũ.
Trong lòng cô lúc này đang dâng trào một cảm xúc kỳ lạ — vừa háo hức, vừa lo lắng, vừa hạnh phúc đến nao lòng. Mười ngày nữa thôi, mười ngày nữa cô sẽ kết hôn với Bùi Thanh Liêm — người đàn ông cô yêu hơn bất cứ điều gì trên thế gian này. Họ đã yêu nhau được năm năm trời, kể từ ngày họ gặp nhau tình cờ tại một buổi tiệc từ thiện ở khách sạn Caravelle hào nhoáng. Anh là một doanh nhân trẻ tuổi đầy triển vọng, chủ tịch tập đoàn Bùi Thị — một trong những tập đoàn lớn nhất miền Nam. Cô là một kiến trúc sư trẻ vừa tốt nghiệp thạc sĩ từ Pháp, vừa về nước để khởi nghiệp. Tình yêu của họ nảy sinh như phép màu — đẹp đẽ, nồng cháy và đầy mãnh liệt.
Nhưng đêm nay, có điều gì đó không đúng.
Cô cảm thấy đầu óc hơi choáng váng — có lẽ vì cô đã uống quá nhiều rượu vang trong bữa tiệc tối. Cô cố lái thật tập trung, nhưng đôi mắt cô bắt đầu mờ đi, và một cảm giác buồn nôn dâng lên từ trong cổ họng. Cô nhìn đồng hồ trên taplo — mười một giờ đêm. Đã muộn rồi. Liêm chắc chắn đang đợi cô ở nhà, anh sẽ lo lắng nếu cô về muộn hơn nữa.
Và rồi — khoảnh khắc định mệnh ấy xảy ra.
Một tia chớp sáng loá — cắt ngang bầu trời ngay trước mặt cô — khiến cô nheo mắt trong một phần giây. Khi cô mở mắt ra, đã quá muộn.
Một bóng đen — một chiếc xe hơi màu đỏ thẫm — lao ra từ một con hẻm bên phải, lao thẳng về phía cô như một mũi tên sát thủ. Cô đạp phanh gấp — giày cao gót của cô đạp hết cỡ xuống bàn đạp — nhưng chiếc xe Mercedes vẫn lao về phía trước theo quán tính. Cô kéo lái sang trái — chiếc xe xoắn xe trên mặt đường ướt — tiếng cao su xe réo lên chói tai như tiếng hét của một con thú bị thương.
Và rồi — tiếng va chạm kinh hoàng.
Một tiếng động lớn vang lên như tiếng bom nổ — thép đâm vào thép, kính vỡ tan thành muông vụn, những mảnh kính văng tung tóe khắp không gian như những viên kim cương lấp lánh trong ánh chớp. Chiếc xe Mercedes của cô lao xoay tít trên đường, lăn bò qua vệt nước mưa, và dừng lại ở một góc đường cách đó khoảng ba mươi mét — biến dạng hoàn toàn, phần đầu xe gần như bị san phẳng như một món giấy vụn.
Cô nằm gục trên vô lăng — máu từ trán chảy ròng ròng xuống mặt, xuống cổ áo trắng vấy bẩn. Cô cố mở mắt — nhưng mọi thứ xung quanh đều mờ nhòe như một bức tranh bị ngâm trong nước. Cô nghe thấy tiếng mưa rơi, tiếng gió thét gào, và tiếng ai đó gọi tên cô từ rất xa — nhưng cô không thể nhớ được đó là ai, không thể nhớ được bất cứ điều gì.
Trong hỗn loạn ấy, cô thấy một bóng đen bước ra từ chiếc xe màu đỏ — chiếc xe gây tai nạn — bóng đen ấy bước đến gần cô, rồi dừng lại, đứng nhìn cô nằm đấp trên vô lăng trong chiếc xe Mercedes biến dạng. Cô cố nhìn rõ khuôn mặt người ấy — nhưng tầm nhìn của cô bị nhòe đi bởi máu và mưa — và cô chỉ kịp nhìn thấy một đôi mắt — đôi mắt đen sâu thẳm như hai hố đen — đang nhìn cô với một biểu cảm kỳ lạ không thể đọc được.
Rồi bóng đen ấy quay lưng bước đi — biến mất vào màn đêm như một bóng ma — để lại cô và chiếc xe nát vụn giữa đường, giữa mưa và gió và bóng tối.
Cô mất ý thức.
Khi cô tỉnh dậy — cô đang nằm trên một giường bệnh trắng净 tại một bệnh viện lớn. Đầu cô quấn băng trắng, tay cô cắm nằm输液, và xung quanh cô là những bóng áo trắng của y tá và bác sĩ. Có tiếng máy móc kêu bíp bíp đều đặn, có mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, và có những người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát đứng ở hai bên giường — nhìn cô với ánh mắt lạnh như thép.
"Nguyễn An Nhiên," một viên cảnh sát nói — giọng khô khan và không một chút cảm xúc. "Bà bị bắt vì tội gây tai nạn giao thông rồi bỏ trốn khỏi hiện trường theo quy định của pháp luật Việt Nam. Bà có quyền được thông báo về việc bị tạm giữ, quyền được pháp luật bảo vệ, quyền im lặng, và quyền có luật sư."
Cô đứng im như bị đóng băng.
Não cô như ngừng hoạt động.
Không.
Không thể nào.
Cô không gây tai nạn.
Cô không bỏ chạy.
Cô không làm bất cứ điều gì sai trái.
Nhưng khi cô mở miệng để phản bác, cô nhận ra — cô không nhớ gì.
Không nhớ chiếc xe đỏ.
Không nhớ va chạm.
Không nhớ bóng đen.
Không nhớ bất cứ điều gì.
Trong đầu cô chỉ có một khoảng trống đen kịt — một vùng trắng hoàn toàn — nơi ký ức về đêm qua bị xóa sạch như một tệp tin bị format.
Cô nhìn viên cảnh sát — mắt cô đỏ hoe và đầy hoảng loạn.
"Xin hãy cho tôi gặp luật sư," cô nói — giọng run rẩy như chiếc lá trong cơn bão. "Và xin hãy cho tôi gặp Bùi Thanh Liêm. Tôi cần được giải thích. Tôi cần anh ấy."
Viên cảnh sát không trả lời — chỉ đóng cửa phòng bệnh lại — để lại cô một mình với những ống输液 và tiếng máy kêu bíp bíp đều đặn như tiếng nhịp tim của một người đang chết dần.
Cô nằm đó — trên giường bệnh — nhìn trần nhà trắng净 — và khóc.
Khóc cho những gì cô không hiểu.
Khóc cho ngày cưới sắp tới.
Khóc cho tình yêu của cô.
Và khóc cho chính bản thân mình.