Tình Yêu Bị Đánh Cắp - CHƯƠNG 4: TRONG TÙ — NGÀY ĐẦU TIÊN
Nhà tù nữ — cách Sài Gòn ba mươi cây số về phía nam.
Một toà nhà bê tông xám xịt với những thanh sắt xếp thưa ở các cửa sổ — như những chiếc lồng chim khổng lồ xếp chồng lên nhau. Bên trong — mùi ẩm mốc hòa quyện với mùi xà phòng rẻ tiền và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Tiếng cười nói xa xa hòa với tiếng đóng cửa sắt kẽo kẹt và tiếng chuông reo báo giờ. Đây là thế giới mới của cô — một thế giới hoàn toàn xa lạ, một thế giới đen tối và chật hẹp, một thế giới không có Bùi Thanh Liêm và không có tình yêu.
Cô nằm trên chiếc giường sắt cứng như đá — nhìn trần nhà mốc me — suy nghĩ về cuộc đời cô.
Mười ngày trước, cô còn là một kiến trúc sư trẻ hứa hẹn.
Mười ngày trước, cô chuẩn bị váy cưới và thiệp cưới.
Mười ngày trước, cô mơ về tương lai hạnh phúc bên người đàn ông cô yêu.
Nhưng bây giờ — cô là tù nhân.
Tù nhân vì tội giết người.
Cô khóc — mỗi đêm.
Khóc cho những gì cô không hiểu.
Khóc cho đêm định mệnh ấy.
Khóc cho Bùi Thanh Liêm — người đàn ông cô yêu — người không đến thăm.
Khóc cho Bùi An Nguyên — em gái anh — cô không bao giờ được gặp.
Và khóc cho chính bản thân mình — người phụ nữ cô không còn nhận ra nữa.