Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 1: Ánh Mắt Đầu Tiên Của Phó Giáo Sư Thẩm
Đại học G.
Một trong những trường đại học danh tiếng nhất cả nước.
Nơi đây tập trung những sinh viên ưu tú nhất, những giáo sư nổi tiếng nhất, cũng là nơi mà vô số người trẻ mơ ước được đặt chân đến.
Nhưng trong số hàng nghìn sinh viên của trường, có một cái tên luôn khiến người khác phải chú ý.
Thẩm Thanh.
Cô là thiên tài của khoa kinh tế.
Không chỉ có thành tích xuất sắc, cô còn sở hữu vẻ ngoài khiến người khác khó lòng rời mắt.
Xinh đẹp.
Thông minh.
Kiêu ngạo.
Ba từ đó gần như đã trở thành nhãn hiệu của cô.
Nhưng điều khiến người khác tò mò nhất chính là…
Một cô gái như Thẩm Thanh chưa từng để bất kỳ người đàn ông nào bước vào cuộc sống của mình.
Không phải vì không có người theo đuổi.
Ngược lại.
Số người muốn làm quen với cô nhiều đến mức có thể xếp hàng dài trước cổng trường.
Nhưng cô chưa từng quan tâm.
Đối với Thẩm Thanh, tình cảm là thứ yếu đuối.
Ít nhất cô từng nghĩ như vậy.
Cho đến ngày người đàn ông đó xuất hiện.
Buổi sáng hôm ấy.
Khoa kinh tế tổ chức buổi học chuyên ngành đặc biệt.
Một vị phó giáo sư mới được mời về trường để thay thế giảng viên cũ.
Tin tức này khiến cả khoa náo nhiệt.
Bởi vì vị phó giáo sư mới không chỉ có học vấn đáng nể.
Anh còn là người trẻ tuổi nhất từng đạt được học hàm này.
Thẩm Mặc Thần.
Cái tên ấy xuất hiện trong danh sách giảng viên mới.
Không ai biết nhiều về anh.
Chỉ biết rằng anh từng nghiên cứu ở nước ngoài.
Từng tham gia nhiều dự án kinh tế lớn.
Và có một tính cách nổi tiếng lạnh lùng.
Khi cánh cửa phòng học mở ra.
Cả căn phòng lập tức yên tĩnh.
Người đàn ông bước vào.
Áo sơ mi trắng đơn giản.
Quần tây tối màu.
Dáng người cao lớn.
Ánh mắt bình tĩnh đến mức gần như không có cảm xúc.
Anh không cần cố gắng thu hút sự chú ý.
Nhưng tất cả mọi người vẫn nhìn về phía anh.
Thẩm Thanh cũng vậy.
Lần đầu tiên trong nhiều năm.
Cô ngẩn người.
Không phải vì vẻ ngoài.
Mà vì ánh mắt của anh.
Một đôi mắt quá bình tĩnh.
Như thể đã từng nhìn thấy rất nhiều chuyện trên đời.
"Xin chào."
"Tôi là Thẩm Mặc Thần."
"Từ hôm nay tôi sẽ phụ trách môn học này."
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Không quá lớn.
Nhưng khiến cả phòng tập trung.
Anh bắt đầu bài giảng.
Cách anh phân tích vấn đề cực kỳ sắc bén.
Mỗi một câu đều logic.
Mỗi một ví dụ đều khiến người nghe phải suy nghĩ.
Thẩm Thanh chống cằm nhìn anh.
Lần đầu tiên cô cảm thấy một tiết học dài hai tiếng lại trôi qua nhanh như vậy.
Sau giờ học.
Bạn thân của cô, Lâm Nhiên, lập tức chạy đến.
"Thanh Thanh."
"Cậu nhìn người ta cả buổi rồi đấy."
Thẩm Thanh thu ánh mắt lại.
"Tớ chỉ đang đánh giá năng lực của giảng viên mới."
Lâm Nhiên bật cười.
"Đánh giá?"
"Cậu nghĩ tớ không biết cậu sao?"
"Bao nhiêu nam sinh ưu tú theo đuổi cậu, cậu còn chẳng thèm nhìn."
"Vậy mà hôm nay lại nhìn một vị giáo sư trẻ suốt hai tiếng?"
Thẩm Thanh im lặng.
Cô cũng không hiểu.
Chỉ là khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông kia.
Cô có một cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như giữa hai người từng có một sợi dây liên kết nào đó.
Nhưng Thẩm Thanh không biết.
Ở một nơi khác.
Thẩm Mặc Thần cũng đang nhìn hồ sơ sinh viên.
Ánh mắt anh dừng lại ở một cái tên.
"Thẩm Thanh."
Anh im lặng rất lâu.
Bởi vì anh biết cái tên này.
Không phải lần đầu tiên anh nghe thấy.
Mười năm trước.
Có một gia đình từng khiến cuộc đời anh thay đổi.
Thẩm gia.
Một gia tộc từng đứng trên đỉnh cao.
Nhưng cũng là gia tộc khiến nhiều người mất tất cả.
Trong đó có mẹ của Thẩm Thanh.
Thẩm Mặc Thần khép hồ sơ lại.
Anh từng nghĩ.
Anh sẽ không bao giờ gặp lại người thuộc gia đình đó.
Nhưng số phận lại đưa cô đến trước mặt anh.
Một cô gái trẻ.
Không biết rằng người đàn ông cô đang chú ý…
Lại chính là con trai của người mà cô căm hận nhất.
Buổi tối.
Thẩm Thanh nhận được một tin nhắn.
"Tối nay có muốn tham gia buổi gặp mặt giảng viên và sinh viên xuất sắc không?"
Cô vốn định từ chối.
Nhưng sau vài giây suy nghĩ.
Cô lại trả lời:
"Được."
Cô không biết.
Đêm hôm đó sẽ là bước đầu tiên khiến cuộc đời cô thay đổi.
Bởi vì từ ngày gặp Thẩm Mặc Thần.
Tình yêu và thù hận của cô đã bắt đầu đi trên cùng một con đường.
Một bên là trái tim.
Một bên là quá khứ.
Mà cô chưa từng nghĩ rằng…
Có một ngày mình sẽ phải lựa chọn giữa yêu một người…
Và trả thù cho người mình mất.