Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 3: Người Đàn Ông Đứng Sau Bí Mật Thẩm Gia
Sau ngày nhận được tin nhắn lạ.
Thẩm Thanh gần như không thể ngủ.
Trong đầu cô liên tục xuất hiện một cái tên.
Thẩm Mặc Thần.
Cô không muốn tin.
Không muốn tin người đàn ông khiến cô rung động đầu tiên trong nhiều năm lại có liên quan đến bi kịch của gia đình mình.
Nhưng càng muốn phủ nhận.
Cô càng cảm thấy bất an.
Sáng hôm sau.
Thẩm Thanh xuất hiện ở thư viện trường từ rất sớm.
Trước mặt cô là hàng loạt tài liệu cũ.
Thông tin về Thẩm gia.
Thông tin về vụ tai nạn năm đó.
Và tất cả những gì liên quan đến Thẩm Mặc Thần.
Cô phát hiện một điều kỳ lạ.
Thẩm Mặc Thần gần như không có quá khứ trên mạng.
Không có nhiều bài phỏng vấn.
Không có thông tin về gia đình.
Không có bất kỳ hình ảnh đời tư nào.
Một người thành công như anh.
Lẽ ra không thể hoàn toàn biến mất khỏi sự chú ý của mọi người.
Trừ khi…
Anh cố tình che giấu.
"Thẩm Thanh?"
Một giọng nói bất ngờ vang lên.
Cô ngẩng đầu.
Một người phụ nữ mặc áo khoác đen đứng trước mặt.
"Cô là ai?"
Thẩm Thanh lập tức cảnh giác.
Người phụ nữ đặt xuống bàn một tập hồ sơ.
"Người có thể cho cô biết sự thật."
Thẩm Thanh nhìn tập tài liệu.
Không mở ngay.
"Vì sao cô giúp tôi?"
Người phụ nữ cười nhạt.
"Bởi vì có những người nghĩ rằng thời gian có thể xóa bỏ tội lỗi."
"Nhưng tôi không nghĩ vậy."
Sau đó cô ta rời đi.
Thẩm Thanh mở tập hồ sơ.
Trang đầu tiên khiến cô sững người.
Tên mẹ cô xuất hiện.
Bên cạnh đó là cái tên:
Thẩm phu nhân.
Mẹ của Thẩm Mặc Thần.
Tối hôm đó.
Thẩm Mặc Thần đang ở phòng làm việc.
Điện thoại vang lên.
Một giọng nói quen thuộc:
"Con vẫn định tiếp tục giấu cô ấy sao?"
Anh im lặng.
"Thẩm Thanh đã bắt đầu điều tra rồi."
Ánh mắt anh lạnh xuống.
"Đừng kéo cô ấy vào chuyện này."
Người bên kia cười.
"Con nghĩ con có thể bảo vệ cô ấy sao?"
"Con quên rồi à?"
"Chính gia đình con đã phá hủy gia đình cô ấy."
Bàn tay Thẩm Mặc Thần siết chặt.
Bao nhiêu năm.
Anh luôn cố gắng sống khác với những người trong Thẩm gia.
Nhưng có những món nợ.
Không phải cứ không gây ra thì có thể xem như không tồn tại.
Ngày hôm sau.
Thẩm Thanh chặn anh trước giảng đường.
"Phó giáo sư Thẩm."
Anh dừng bước.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Anh biết tôi là ai đúng không?"
Không khí xung quanh như đóng băng.
Thẩm Mặc Thần không trả lời.
Câu im lặng đó.
Chính là câu trả lời.
Thẩm Thanh cười nhẹ.
Nhưng trong mắt không có ý cười.
"Vậy từ đầu anh tiếp cận tôi vì điều gì?"
"Vì mẹ tôi?"
"Hay vì cảm thấy có lỗi?"
Thẩm Mặc Thần nhìn cô.
Trong khoảnh khắc đó.
Anh muốn nói tất cả.
Muốn nói rằng anh chưa từng muốn tổn thương cô.
Muốn nói rằng nhiều năm qua anh cũng sống trong sự dằn vặt.
Nhưng cuối cùng.
Anh chỉ nói:
"Em không nên điều tra chuyện này."
Một câu nói lạnh lùng.
Nhưng Thẩm Thanh lại nghe thấy sự đau đớn bên trong.
Cô bước đến gần hơn.
"Anh sợ điều gì?"
"Hay anh sợ tôi biết anh thật sự là người thế nào?"
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Thẩm Mặc Thần nhìn cô gái trước mặt.
Cô vẫn là Thẩm Thanh kiêu ngạo của Đại học G.
Nhưng hôm nay trong mắt cô không còn sự tò mò.
Mà là tổn thương.
Anh thấp giọng:
"Thẩm Thanh."
"Đừng thích tôi."
Cô sững lại.
"Tại sao?"
Anh quay mặt đi.
"Bởi vì tôi không phải người mà em nghĩ."
Đêm đó.
Thẩm Thanh nhận được một đoạn video.
Trong video là hình ảnh cũ của một buổi họp gia tộc.
Một người đàn ông trẻ đứng bên cạnh Thẩm phu nhân.
Chính là Thẩm Mặc Thần.
Nhưng điều khiến cô chết lặng…
Là câu nói cuối video.
"Muốn cứu Thẩm gia, phải hy sinh người phụ nữ đó."
Người phụ nữ đó.
Chính là mẹ cô.
Thẩm Thanh ngồi rất lâu trước màn hình.
Cô từng nghĩ mình chỉ cần tìm ra hung thủ.
Nhưng cô không ngờ.
Người cô đang dần yêu…
Lại có thể là người thuộc về gia đình cô căm hận nhất.
Ở một nơi khác.
Thẩm Mặc Thần đứng một mình trong bóng tối.
Anh nhìn bức ảnh cũ của mẹ.
"Con xin lỗi."
"Nhưng lần này..."
"Con sẽ không để lịch sử lặp lại."
Bởi vì lần đầu tiên trong đời.
Anh muốn bảo vệ một người.
Không phải vì trách nhiệm.
Không phải vì món nợ.
Mà vì tình cảm thật sự.
Nhưng anh cũng biết.
Một khi Thẩm Thanh biết toàn bộ sự thật.
Người cô muốn trả thù nhất…
Có thể chính là anh.