Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 5: Người Đàn Ông Sau Bức Màn – Bí Mật Của Thẩm Gia
Đêm đó.
Sau khi nhận được tin nhắn nặc danh.
Thẩm Thanh ngồi rất lâu trong căn phòng tối.
Cô nhìn màn hình điện thoại.
Một câu nói đơn giản.
Nhưng giống như một con dao đâm thẳng vào lòng cô.
"Thẩm Mặc Thần chính là người khiến mẹ cô chết."
Cô muốn tin.
Bởi vì đó là điều cô đã tìm kiếm suốt nhiều năm.
Một người chịu trách nhiệm.
Một người để cô có thể căm hận.
Nhưng kỳ lạ là…
Trong lòng cô lại không muốn tin.
Bởi vì ánh mắt của Thẩm Mặc Thần.
Không giống ánh mắt của một kẻ có tội.
Người có thể lạnh lùng che giấu mọi thứ.
Sẽ không có sự đau khổ như vậy.
Ngày hôm sau.
Thẩm Thanh chủ động tìm Tần Dịch.
Cô biết.
Người đàn ông này biết nhiều hơn những gì anh ta nói.
Quán cà phê gần trường.
Tần Dịch ngồi đối diện cô.
Anh nhìn cô rất lâu.
"Cô muốn biết về Thẩm Mặc Thần?"
Thẩm Thanh không vòng vo.
"Đúng."
"Vậy cô phải chuẩn bị tinh thần."
"Vì sự thật không giống những gì cô tưởng."
Tần Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Bảy năm trước."
"Thẩm Mặc Thần không phải người như bây giờ."
"Khi đó, cậu ấy là người kế thừa duy nhất của Thẩm gia."
"Một người có tất cả."
"Tiền bạc."
"Quyền lực."
"Địa vị."
Thẩm Thanh im lặng lắng nghe.
"Nhưng có một chuyện không ai biết."
"Thẩm Mặc Thần chưa từng muốn trở thành người đứng đầu Thẩm gia."
"Tại sao?"
"Bởi vì cậu ấy biết gia tộc đó đã làm quá nhiều chuyện sai trái."
Tần Dịch tiếp tục:
"Năm đó, khi mẹ cô điều tra chuyện của Thẩm gia."
"Người đầu tiên biết chuyện không phải mẹ cậu ấy."
"Mà là Thẩm Mặc Thần."
Thẩm Thanh sững người.
"Ý anh là..."
"Anh ấy biết mẹ tôi gặp nguy hiểm?"
Tần Dịch gật đầu.
"Không chỉ biết."
"Cậu ấy còn từng cố bảo vệ bà ấy."
Một khoảng im lặng.
Thẩm Thanh cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Nếu điều này là thật…
Vậy tại sao?
Tại sao tất cả bằng chứng đều hướng về Thẩm gia?
Tần Dịch lấy ra một bức ảnh cũ.
Trong ảnh.
Mẹ Thẩm Thanh đứng cùng một cậu bé trẻ tuổi.
Người đó chính là Thẩm Mặc Thần.
Phía sau bức ảnh có dòng chữ:
"Con trai của Thẩm gia không giống họ."
Ngón tay Thẩm Thanh run lên.
Mẹ cô từng biết anh.
Không chỉ biết.
Bà còn tin tưởng anh.
Cùng lúc đó.
Thẩm Mặc Thần đang ở văn phòng.
Anh nhận được một cuộc gọi.
Giọng nói bên kia lạnh lùng:
"Cô ấy đã biết rồi."
Anh nhắm mắt.
"Tôi biết."
"Anh vẫn muốn bảo vệ cô ấy?"
"Đúng."
"Ngay cả khi cô ấy có thể hận anh?"
Thẩm Mặc Thần im lặng.
Một lúc sau.
Anh trả lời:
"Ít nhất..."
"Người cô ấy hận phải là tôi."
"Không phải mẹ tôi."
Người bên kia cười.
"Con vẫn giống cha con."
"Luôn muốn gánh mọi tội lỗi của người khác."
Thẩm Mặc Thần siết chặt điện thoại.
"Ông xuất hiện để làm gì?"
Một giọng nói già nua vang lên:
"Để nhắc con."
"Mười năm trước chưa từng kết thúc."
Cuộc gọi kết thúc.
Buổi tối.
Thẩm Thanh đến tìm Thẩm Mặc Thần.
Anh đang đứng ngoài hành lang trường học.
Ánh đèn vàng kéo dài bóng dáng cô độc của anh.
"Anh có chuyện muốn nói với tôi không?"
Thẩm Mặc Thần nhìn cô.
Rất lâu.
Cuối cùng anh nói:
"Có."
"Nhưng tôi sợ sau khi nói..."
"Em sẽ không còn muốn nhìn thấy tôi nữa."
Thẩm Thanh bước gần hơn.
"Vậy tại sao anh không để tôi tự quyết định?"
Câu nói khiến anh im lặng.
Bởi vì anh nhận ra.
Anh luôn tự cho rằng mình đang bảo vệ cô.
Nhưng có lẽ…
Anh chỉ đang quyết định thay cô.
Thẩm Mặc Thần lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một món đồ cũ.
Một chiếc dây chuyền từng thuộc về mẹ cô.
Thẩm Thanh sững người.
"Thứ này..."
"Vì sao anh có?"
Anh thấp giọng:
"Mẹ em đưa cho tôi."
"Trước khi bà ấy gặp chuyện."
Cả thế giới của Thẩm Thanh như dừng lại.
"Mẹ tôi?"
"Đúng."
"Bà ấy từng nói với tôi một câu."
"Thẩm Mặc Thần."
"Nếu một ngày con bé ghét cậu..."
"Đừng trách nó."
"Bởi vì nó có quyền hận."
Nước mắt Thẩm Thanh rơi xuống.
Lần đầu tiên.
Cô nhận ra.
Có thể người cô muốn trả thù…
Chưa chắc là kẻ thù.
Nhưng ngay lúc đó.
Một chiếc xe màu đen dừng trước cổng trường.
Một người đàn ông bước xuống.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía hai người.
Hắn gọi điện:
"Xác nhận rồi."
"Cô ấy đã bắt đầu tin Thẩm Mặc Thần."
Đầu dây bên kia hỏi:
"Vậy xử lý thế nào?"
Người đàn ông mỉm cười.
"Không cần giết."
"Hãy để bọn họ tự hủy diệt nhau."
Bởi vì thứ mạnh nhất phá hủy một tình yêu…
Không phải kẻ thù.
Mà là sự thật.