Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 7: Nơi Mẹ Cô Ngã Xuống – Sự Thật Bị Chôn Vùi
Mười năm.
Một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ trưởng thành.
Đủ dài để một gia đình tan vỡ.
Cũng đủ dài để một sự thật bị chôn sâu dưới lớp bụi thời gian.
Nhưng có những ký ức…
Dù đã cố quên thế nào.
Vẫn luôn tồn tại.
Thẩm Thanh đứng trước một con đường cũ ở ngoại ô thành phố.
Nơi này từng là khu biệt thự của Thẩm gia.
Cũng là nơi mẹ cô gặp tai nạn năm đó.
Ngày còn nhỏ.
Cô từng đứng ở đây.
Nắm tay mẹ.
Nghe bà nói:
"Thanh Thanh."
"Sau này nếu mẹ không ở bên cạnh con nữa..."
"Con phải sống thật mạnh mẽ."
Khi đó cô không hiểu.
Vì sao mẹ lại nói những lời như vậy.
Bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ mẹ cô đã biết.
Một ngày nào đó…
Bà sẽ không thể bảo vệ cô nữa.
Gió lạnh thổi qua.
Thẩm Thanh bước vào khu nhà bỏ hoang.
Nơi này đã bị phong tỏa nhiều năm.
Nhưng hôm nay.
Có người mở cửa chờ cô.
Người phụ nữ bí ẩn đứng trong bóng tối.
"Cô đến rồi."
Thẩm Thanh nhìn cô ta.
"Rốt cuộc cô muốn tôi biết điều gì?"
Người phụ nữ không trả lời ngay.
Cô ta nhìn căn phòng cũ.
"Năm đó."
"Mẹ cô không chết vì tai nạn."
Một câu nói.
Khiến Thẩm Thanh đứng im.
"Tôi biết."
"Nhưng người giết bà ấy là ai?"
Người phụ nữ nhìn cô.
"Không phải Thẩm gia."
Khoảnh khắc đó.
Thẩm Thanh cảm giác như toàn bộ suy nghĩ của mình bị đảo ngược.
"Không thể nào."
"Bao nhiêu bằng chứng đều dẫn đến Thẩm gia."
Người phụ nữ cười nhạt.
"Đúng."
"Vì có người muốn tất cả mọi người nghĩ như vậy."
Cô ta lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một chiếc máy ghi âm cũ.
"Mẹ cô để lại."
Thẩm Thanh run tay nhận lấy.
Cô nhấn nút.
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Là mẹ cô.
"Thanh Thanh."
"Nếu con nghe được đoạn ghi âm này..."
"Có nghĩa là mẹ đã không thể nói cho con sự thật."
Nước mắt lập tức trào ra.
"Mẹ xin lỗi."
"Mẹ đã kéo con vào một chuyện nguy hiểm."
"Nhưng con phải biết."
"Người đáng sợ nhất không phải Thẩm gia."
"Mà là người đứng phía sau khiến hai gia đình trở thành kẻ thù."
Đoạn ghi âm dừng lại.
Thẩm Thanh chết lặng.
Hai gia đình?
Còn ai khác?
Đúng lúc đó.
Một tiếng động vang lên.
Cửa kính phía sau vỡ nát.
Một bóng người lao vào.
Thẩm Thanh chưa kịp phản ứng.
Một bàn tay kéo cô về phía sau.
Một thân hình chắn trước mặt cô.
Thẩm Mặc Thần.
Anh xuất hiện như thể đã biết cô sẽ gặp nguy hiểm.
"Anh..."
Thẩm Thanh sững người.
"Tại sao anh ở đây?"
Anh không trả lời.
Chỉ nhìn người trước mặt.
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
"Ra mặt đi."
Một người đàn ông bước ra từ bóng tối.
Hắn vỗ tay.
"Không hổ danh là người kế thừa Thẩm gia."
"Phản ứng vẫn nhanh như vậy."
Thẩm Thanh nhìn hắn.
"Anh là ai?"
Người đàn ông cười.
"Người biết rõ mẹ cô chết như thế nào."
Thẩm Mặc Thần lập tức thay đổi sắc mặt.
"Tần Lạc."
Thẩm Thanh nhìn anh.
Hai chữ đó khiến cô nhận ra.
Anh biết người này.
Tần Lạc.
Một cái tên từng xuất hiện trong hồ sơ cũ.
Một nhân vật đã biến mất sau vụ án năm đó.
"Bao nhiêu năm rồi."
Tần Lạc nhìn Thẩm Mặc Thần.
"Cuối cùng cậu cũng chịu bước ra khỏi bóng tối."
Thẩm Mặc Thần lạnh giọng:
"Ngươi muốn gì?"
Tần Lạc cười.
"Ta muốn xem."
"Người con gái này quan trọng với cậu đến mức nào."
Thẩm Thanh nghe thấy câu đó.
Cô quay sang nhìn Thẩm Mặc Thần.
Anh không phủ nhận.
Lần đầu tiên.
Cô nhìn thấy trong mắt anh sự sợ hãi.
Không phải sợ cho bản thân.
Mà sợ cô bị tổn thương.
Sau khi Tần Lạc rời đi.
Hai người đứng trong căn phòng cũ.
Không ai nói gì.
Cuối cùng.
Thẩm Thanh hỏi:
"Anh biết hắn từ trước?"
"Đúng."
"Vậy anh còn giấu tôi bao nhiêu chuyện?"
Thẩm Mặc Thần im lặng.
Cô cười buồn.
"Thẩm Mặc Thần."
"Anh có biết điều đáng sợ nhất không?"
Anh nhìn cô.
"Là tôi không biết nên tin anh..."
"Hay nên hận anh."
Câu nói đó khiến anh đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Anh muốn nói.
Muốn giải thích.
Nhưng anh biết.
Hiện tại chưa phải lúc.
Bởi vì phía sau tất cả.
Còn một người đang quan sát họ.
Một người đã bắt đầu kế hoạch từ mười năm trước.
Trong căn phòng tối.
Một người đàn ông nhìn ảnh của Thẩm Thanh.
Khẽ nói:
"Cuối cùng con gái của bà ấy cũng xuất hiện."
"Trò chơi mới thật sự bắt đầu."