Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 8: Người Điều Khiển Bàn Cờ – Kẻ Thù Thật Sự Xuất Hiện
Sau đêm ở căn biệt thự cũ.
Thẩm Thanh không thể trở lại cuộc sống bình thường nữa.
Trước đây.
Cô chỉ nghĩ mình cần tìm ra hung thủ giết mẹ.
Nhưng bây giờ cô nhận ra.
Mọi chuyện phức tạp hơn rất nhiều.
Có người muốn cô tin rằng Thẩm gia là kẻ thù.
Có người muốn cô căm hận Thẩm Mặc Thần.
Có người muốn cô và anh trở thành hai người đối đầu nhau.
Nhưng câu hỏi quan trọng nhất là…
Ai đang đứng phía sau tất cả?
Sáng hôm sau.
Thẩm Thanh ngồi trong phòng nghiên cứu.
Trước mặt cô là toàn bộ tài liệu liên quan đến vụ án mười năm trước.
Cô đánh dấu từng cái tên.
Thẩm gia.
Tần Lạc.
Mẹ cô.
Thẩm Mặc Thần.
Nhưng càng phân tích.
Cô càng phát hiện một điểm kỳ lạ.
Mỗi người xuất hiện trong vụ án đều giống như một quân cờ.
Có người đẩy họ tiến lên.
Có người khiến họ đối đầu.
Nhưng người chơi thật sự…
Chưa từng lộ diện.
"Em đang tìm ai?"
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Thẩm Thanh ngẩng đầu.
Thẩm Mặc Thần đứng trước cửa.
Hôm nay anh không mặc trang phục giảng viên.
Chỉ đơn giản là áo sơ mi đen.
Nhưng sự lạnh lùng trên người anh vẫn không thay đổi.
"Tìm người đã khiến tất cả xảy ra."
Cô trả lời.
Thẩm Mặc Thần im lặng.
Anh biết.
Cô đã bước quá sâu rồi.
"Thẩm Thanh."
"Đừng tiếp tục."
Cô nhìn anh.
"Anh lại muốn bảo vệ tôi?"
Anh không phủ nhận.
"Đúng."
"Nhưng anh có biết..."
"Càng bảo vệ tôi khỏi sự thật, tôi càng muốn biết."
Một lúc lâu.
Thẩm Mặc Thần lấy ra một tập hồ sơ.
"Đây là thứ tôi giữ mười năm."
Thẩm Thanh mở ra.
Bên trong là hồ sơ điều tra bí mật.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ…
Tên người điều tra năm đó.
Lại là Thẩm Mặc Thần.
"Anh điều tra cái chết của mẹ tôi?"
"Đúng."
"Tại sao?"
Anh nhìn cô.
"Bởi vì tôi cũng muốn biết ai đã biến bà ấy thành nạn nhân."
Một câu trả lời khiến cô im lặng.
Trong hồ sơ.
Có một cái tên xuất hiện rất nhiều lần.
ZERO.
Thẩm Thanh nhíu mày.
"Đây là ai?"
Sắc mặt Thẩm Mặc Thần thay đổi.
"Đừng tìm hiểu người này."
Cô lập tức nhận ra.
Đây là lần đầu tiên anh thật sự sợ hãi.
"Anh biết hắn?"
Thẩm Mặc Thần nhìn cô.
"Không."
"Nhưng tôi biết hắn nguy hiểm."
Cùng lúc đó.
Ở một nơi khác.
Một căn phòng rộng lớn.
Trên tường là hàng chục màn hình.
Mỗi màn hình đều hiện hình ảnh khác nhau.
Một màn hình là Thẩm Thanh.
Một màn hình là Thẩm Mặc Thần.
Một người đàn ông ngồi trong bóng tối.
Hắn nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn trên tay.
"Cuối cùng..."
"Hai đứa cũng gặp nhau."
Một người đứng phía sau hỏi:
"Ngài có cần ngăn họ lại không?"
Người đàn ông cười.
"Không."
"Cứ để họ đến gần nhau."
"Vì thứ phá hủy con người mạnh nhất..."
"Luôn là thứ họ không muốn mất."
Buổi tối.
Thẩm Thanh trở về ký túc xá.
Nhưng khi mở cửa.
Cô phát hiện trên bàn có một phong thư.
Không có người gửi.
Bên trong chỉ có một tấm ảnh.
Một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh.
Mẹ cô đang đứng cùng một người đàn ông.
Người đàn ông đó…
Là cha ruột của Thẩm Mặc Thần.
Nhưng phía sau ảnh có một dòng chữ.
"Người khiến mẹ cô chết."
"Không phải Thẩm gia."
"Mà là người mà cô chưa từng nghĩ đến."
Thẩm Thanh cầm bức ảnh.
Trong lòng xuất hiện một cảm giác bất an.
Bởi vì cô bắt đầu nhận ra.
Có thể kẻ thù thật sự…
Đang ở ngay bên cạnh cô.
Ngay lúc đó.
Điện thoại vang lên.
Là Thẩm Mặc Thần.
Cô do dự.
Nhưng cuối cùng vẫn nghe máy.
"Thẩm Thanh."
Giọng anh rất thấp.
"Có chuyện gì?"
Anh im lặng vài giây.
Sau đó nói:
"Đừng rời khỏi phòng."
"Tại sao?"
"Bởi vì có người đang theo dõi em."
Cô chưa kịp hỏi thêm.
Đèn trong phòng đột nhiên tắt.
Bóng tối bao phủ.
Một tiếng động vang lên ngoài cửa.
Thẩm Thanh đứng yên.
Lần đầu tiên.
Cô cảm nhận rõ ràng.
Cuộc chiến thật sự…
Đã bắt đầu.