Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 10: Người Đàn Ông Muốn Bảo Vệ Cô Cả Đời – Sự Thật Của Mười Năm Trước
- Home
- Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi
- Chương 10: Người Đàn Ông Muốn Bảo Vệ Cô Cả Đời – Sự Thật Của Mười Năm Trước
Đoạn video kết thúc.
Nhưng toàn bộ khuôn viên trường vẫn chìm trong im lặng.
Không ai lên tiếng.
Bởi vì nội dung trong đoạn video quá chấn động.
Mười năm trước.
Mẹ của Thẩm Thanh.
Người mà tất cả mọi người đều nghĩ là nạn nhân.
Lại xuất hiện cùng người đứng đầu Thẩm gia.
Nếu không biết sự thật.
Ai cũng sẽ nghĩ…
Bà có quan hệ bí mật với Thẩm gia.
Và đây chính là điều ZERO muốn mọi người tin.
Thẩm Thanh đứng giữa đám đông.
Cô không nghe thấy những lời bàn tán xung quanh.
Trong mắt cô chỉ còn hình ảnh mẹ mình.
Người phụ nữ dịu dàng ấy.
Rốt cuộc đã giấu cô bao nhiêu chuyện?
"Thanh Thanh."
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Thẩm Mặc Thần bước đến.
Nhưng lần này.
Cô không lập tức nhìn anh bằng ánh mắt tin tưởng.
Có một khoảng cách vô hình xuất hiện.
"Anh biết chuyện này?"
Một câu hỏi.
Nhưng khiến anh im lặng.
Thẩm Thanh bật cười.
"Anh lại im lặng."
"Anh luôn như vậy."
"Biết tất cả."
"Nhưng chưa từng nói với tôi."
Thẩm Mặc Thần nhìn cô.
Anh muốn giải thích.
Nhưng anh biết.
Bất kỳ lời giải thích nào lúc này đều giống như biện minh.
"Tôi sẽ cho em câu trả lời."
"Nhưng không phải ở đây."
"Vậy ở đâu?"
Cô nhìn anh.
"Nơi nào anh không cần phải tiếp tục giấu tôi?"
Câu hỏi khiến anh đau.
Bởi vì anh biết.
Cô không chỉ hỏi về đoạn video.
Cô đang hỏi về tất cả.
Đêm đó.
Thẩm Mặc Thần đưa cô đến một căn phòng bí mật.
Một nơi nằm dưới tầng hầm cũ của Thẩm gia.
Thẩm Thanh nhìn xung quanh.
Trên tường là rất nhiều tài liệu.
Hàng trăm bức ảnh.
Những cái tên.
Những sự kiện.
Và ở trung tâm.
Là ảnh của mẹ cô.
"Căn phòng này..."
"Là nơi tôi điều tra cái chết của mẹ em."
Thẩm Thanh quay lại nhìn anh.
"Suốt mười năm?"
Anh gật đầu.
"Tôi từng nghĩ chỉ cần tìm ra hung thủ."
"Nhưng sau đó tôi phát hiện..."
"Người muốn bà ấy chết không chỉ có một."
Thẩm Thanh nhìn tập hồ sơ trước mặt.
Một cái tên xuất hiện.
"ZERO."
"Anh biết hắn là ai?"
Thẩm Mặc Thần im lặng.
"Tôi từng gặp hắn."
Thẩm Thanh sững lại.
"Khi nào?"
"Mười năm trước."
Mười năm trước.
Một đêm trước khi mẹ cô xảy ra chuyện.
Thẩm Mặc Thần khi đó mới hai mươi mốt tuổi.
Anh phát hiện một giao dịch bí mật giữa Thẩm gia và một thế lực bên ngoài.
Người đứng sau.
Chính là ZERO.
Nhưng điều anh không ngờ.
Mẹ Thẩm Thanh cũng đang điều tra chuyện đó.
"Bà ấy không phải kẻ phản bội."
Thẩm Mặc Thần nói.
"Bà ấy là người muốn vạch trần tất cả."
Nước mắt Thẩm Thanh rơi xuống.
"Vậy tại sao bà ấy chết?"
Anh nhìn cô.
"Vì bà ấy biết quá nhiều."
Đúng lúc đó.
Điện thoại của Thẩm Mặc Thần vang lên.
Một tin nhắn.
Chỉ có một câu.
"Muốn cứu cô ấy?"
"Hãy đến một mình."
Bên dưới.
Là địa chỉ.
Thẩm Thanh nhìn thấy.
"Anh định đi?"
Anh không trả lời.
Cô hiểu.
"Anh muốn một mình chịu nguy hiểm?"
"Đây là chuyện của tôi."
"Không."
Thẩm Thanh nhìn anh.
"Là chuyện của chúng ta."
Thẩm Mặc Thần khựng lại.
Đây là lần đầu tiên.
Cô không gọi anh là phó giáo sư.
Mà gọi anh bằng sự thân mật thật sự.
Nhưng cả hai không biết.
Đây chính là điều ZERO muốn.
Bởi vì khi con người bắt đầu quan tâm một người khác.
Họ sẽ có điểm yếu.
Và ZERO đang chuẩn bị dùng điểm yếu đó.
Để phá hủy cả hai.