Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 12: Thẩm Gia Nội Chiến – Người Thừa Kế Phản Bội Gia Tộc
Từ ngày đoạn video của ZERO xuất hiện.
Thẩm gia không còn bình yên.
Một gia tộc tồn tại hàng chục năm.
Từng đứng trên đỉnh cao của giới kinh doanh.
Nhưng chỉ một đoạn video.
Đã khiến tất cả những bí mật bị chôn vùi bắt đầu trồi lên.
Bên trong phòng họp Thẩm gia.
Không khí căng thẳng đến mức gần như đóng băng.
Tất cả những người có quyền lực trong gia tộc đều có mặt.
Ngồi ở vị trí trung tâm.
Là Thẩm Quốc Thành.
Cha của Thẩm Mặc Thần.
Ánh mắt ông ta lạnh lùng nhìn con trai.
"Con biết hậu quả của việc làm hôm qua không?"
Thẩm Mặc Thần đứng đối diện.
Không còn là người con trai luôn im lặng nghe lời.
Hôm nay.
Anh xuất hiện với một khí chất hoàn toàn khác.
"Biết."
"Nhưng tôi vẫn làm."
Một câu trả lời khiến cả phòng họp xôn xao.
Một người trong gia tộc tức giận:
"Thẩm Mặc Thần!"
"Ngươi có biết ngươi đang làm gì không?"
"Ngươi đang phá hủy Thẩm gia!"
Anh quay sang nhìn người đó.
"Không."
"Tôi chỉ đang phá hủy thứ đã khiến Thẩm gia trở nên mục nát."
Căn phòng im lặng.
Bởi vì không ai nghĩ.
Người thừa kế từng được kỳ vọng nhất.
Lại là người đầu tiên đứng lên chống lại gia tộc.
Mười năm trước.
Thẩm Mặc Thần từng có tất cả.
Quyền lực.
Địa vị.
Tương lai.
Nhưng anh mất tất cả chỉ vì một quyết định.
Bảo vệ mẹ Thẩm Thanh.
Và hôm nay.
Anh lại làm một lựa chọn tương tự.
Bảo vệ con gái của bà.
Sau cuộc họp.
Thẩm Thanh đứng chờ anh bên ngoài.
Cô nhìn anh bước ra.
Một người đàn ông vừa tuyên chiến với cả gia tộc.
"Anh có hối hận không?"
Cô hỏi.
Thẩm Mặc Thần dừng lại.
"Hối hận điều gì?"
"Vì chống lại họ."
Anh nhìn cô.
"Không."
"Tôi chỉ hối hận..."
"Vì mười năm trước tôi đã không đủ mạnh."
Câu nói đó khiến trái tim cô đau.
Bởi vì cô nhận ra.
Người đàn ông này luôn tự trách mình.
Dù những chuyện xảy ra không hoàn toàn do anh gây ra.
Nhưng hai người không biết.
Có một người đang nghe toàn bộ cuộc trò chuyện.
Trong căn phòng bí mật của Thẩm gia.
Một người đàn ông trẻ tuổi đứng trước màn hình.
Tên hắn:
Thẩm Minh Triết.
Em họ của Thẩm Mặc Thần.
Một người luôn bị xem là kẻ đứng ngoài quyền lực.
Nhưng lúc này.
Ánh mắt hắn không còn vẻ yếu đuối.
"Cuối cùng anh cũng phản bội Thẩm gia."
Hắn cười.
"Vậy vị trí đó..."
"Đến lúc thuộc về tôi rồi."
Cùng lúc đó.
Thẩm Thanh tiếp tục điều tra hồ sơ mẹ mình.
Cô phát hiện một tài liệu bị xóa.
Tên người ký duyệt:
Thẩm phu nhân.
Không phải mẹ của Thẩm Mặc Thần.
Mà là một người khác.
Cô nhìn kỹ.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
"Không thể nào..."
Người ký tài liệu năm đó.
Là mẹ ruột của Thẩm Minh Triết.
Điều đó có nghĩa...
Trong Thẩm gia.
Có người đã biết sự thật.
Nhưng lựa chọn che giấu.
Tối hôm đó.
Thẩm Mặc Thần nhận được một cuộc gọi.
"Anh trai."
Giọng nói vang lên.
Là Thẩm Minh Triết.
"Lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện."
Thẩm Mặc Thần lạnh nhạt:
"Muốn gì?"
Thẩm Minh Triết cười.
"Muốn hỏi anh một chuyện."
"Nếu một ngày anh phát hiện..."
"Người anh muốn bảo vệ chính là người khiến gia đình anh tan nát."
"Anh sẽ làm gì?"
Ánh mắt Thẩm Mặc Thần lạnh xuống.
"Em đang ám chỉ điều gì?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó.
Một câu nói khiến anh biến sắc.
"Anh thật sự nghĩ..."
"Mẹ Thẩm Thanh là nạn nhân sao?"
Cuộc gọi kết thúc.
Đêm đó.
Thẩm Thanh nhận được một phong thư.
Bên trong chỉ có một câu.
"Muốn biết mẹ cô thật sự là ai?"
"Hãy tìm người con trai thứ hai của Thẩm gia."
Cô nhìn dòng chữ.
Trong lòng xuất hiện dự cảm bất an.
Bởi vì cô biết.
Một bí mật mới sắp được mở ra.
Và lần này...
Nó có thể khiến toàn bộ Thẩm gia sụp đổ.
Ở một nơi khác.
ZERO nhìn bàn cờ trước mặt.
Mỗi quân cờ đều có tên.
Thẩm Mặc Thần.
Thẩm Thanh.
Thẩm Minh Triết.
Hắn đặt xuống quân cờ cuối cùng.
"Cuộc chiến gia tộc."
"Bắt đầu rồi."