Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 13: Kẻ Thù Không Đội Trời Chung – Người Đàn Ông Trở Lại
Mưa rơi suốt một đêm.
Thành phố G chìm trong một màu xám lạnh.
Giống như mười năm trước.
Một đêm mà rất nhiều người muốn quên.
Nhưng có những chuyện.
Càng muốn chôn vùi.
Nó càng trở lại mạnh mẽ hơn.
Thẩm Thanh ngồi trong phòng làm việc.
Trước mặt cô là phong thư bí ẩn được gửi đến.
"Người con trai thứ hai của Thẩm gia."
Cô đã điều tra.
Thẩm gia có năm người con.
Nhưng người con thứ hai...
Lại là một cái tên gần như biến mất khỏi mọi hồ sơ.
Thẩm Hoài An.
Anh ta từng là người được kỳ vọng nhất trong thế hệ trước.
Thông minh.
Lạnh lùng.
Có khả năng điều hành tập đoàn.
Nhưng mười năm trước.
Sau vụ án của mẹ cô.
Anh ta biến mất.
Không ai biết anh ta đi đâu.
Không ai biết còn sống hay đã chết.
Thẩm Thanh nhìn bức ảnh cũ.
Một người đàn ông trẻ đứng bên cạnh mẹ cô.
Ánh mắt anh ta nhìn bà ấy…
Không giống ánh mắt của một người xa lạ.
"Rốt cuộc anh là ai?"
Cô tự hỏi.
Đúng lúc đó.
Cửa phòng mở ra.
Thẩm Mặc Thần bước vào.
Nhìn thấy bức ảnh trong tay cô.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
"Em lấy nó ở đâu?"
Thẩm Thanh nhìn anh.
"Anh biết người này?"
Một khoảng im lặng.
Rất lâu.
Cuối cùng anh trả lời:
"Anh ta là anh trai tôi."
Thẩm Thanh sững người.
"Nhưng hồ sơ nói anh ta đã biến mất."
"Đúng."
"Vì chính tôi cũng từng nghĩ anh ấy đã chết."
Câu trả lời khiến cô im lặng.
Thẩm Mặc Thần ngồi xuống.
Ánh mắt trở nên xa xăm.
"Mười năm trước."
"Trước khi mẹ em xảy ra chuyện."
"Anh ấy là người đầu tiên phát hiện ra ZERO."
"Nhưng sau đó..."
"Anh ấy biến mất."
"Và tất cả bằng chứng đều chỉ về một hướng."
"Anh ấy là người phản bội Thẩm gia."
Thẩm Thanh nhìn anh.
"Anh tin sao?"
Thẩm Mặc Thần không trả lời ngay.
Bởi vì đó là vết thương anh chưa từng chữa lành.
"Không."
"Tôi chưa từng tin."
Đêm đó.
Một chiếc xe màu đen dừng trước cổng Thẩm gia.
Người đàn ông bước xuống.
Áo khoác dài.
Gương mặt lạnh lùng.
Mười năm không xuất hiện.
Nhưng khí chất vẫn khiến tất cả người trong Thẩm gia sợ hãi.
Thẩm Hoài An.
Anh ta đã trở về.
Tin tức lập tức khiến toàn bộ Thẩm gia chấn động.
Một người quản gia run rẩy hỏi:
"Ngài... thật sự còn sống?"
Thẩm Hoài An chỉ cười nhạt.
"Ta chết rồi."
"Nhưng có người không muốn ta chết."
Trong phòng khách Thẩm gia.
Ba người đối mặt.
Thẩm Mặc Thần.
Thẩm Thanh.
Thẩm Hoài An.
Không khí căng thẳng.
Thẩm Hoài An nhìn Thẩm Thanh.
"Con gái của bà ấy."
Giọng anh ta thấp xuống.
"Cuối cùng cô cũng lớn rồi."
Thẩm Thanh sững lại.
"Anh biết mẹ tôi?"
Không chỉ biết.
Ánh mắt Thẩm Hoài An còn mang theo sự đau đớn.
"Bà ấy là người duy nhất từng cứu tôi."
Một câu nói khiến cả căn phòng im lặng.
"Nhưng cũng là người khiến tôi mất tất cả."
Thẩm Thanh nhíu mày.
"Anh có ý gì?"
Thẩm Hoài An nhìn cô.
"Muốn biết sự thật?"
"Được."
"Nhưng cô phải chuẩn bị tinh thần."
"Bởi vì sự thật đó..."
"Sẽ khiến cô không thể tiếp tục yêu người đàn ông bên cạnh mình."
Ánh mắt Thẩm Thanh dao động.
Cô quay sang nhìn Thẩm Mặc Thần.
Anh vẫn im lặng.
Nhưng bàn tay đã siết chặt.
Bởi vì anh biết.
Thẩm Hoài An sắp nói ra chuyện mà anh luôn muốn giấu.
Nửa đêm.
Một đoạn dữ liệu bí mật được gửi đến điện thoại Thẩm Thanh.
Người gửi:
Thẩm Hoài An.
Bên trong chỉ có một đoạn video.
Ngày xảy ra vụ án mười năm trước.
Mẹ cô đứng trước một căn phòng.
Đối diện bà...
Là một thiếu niên trẻ tuổi.
Thẩm Mặc Thần.
Trong video.
Mẹ cô nói:
"Con phải rời khỏi đây."
Thẩm Mặc Thần trả lời:
"Con không thể bỏ mặc cô ấy."
Thẩm Thanh chết lặng.
"Cô ấy?"
Người trong video...
Là ai?
Đúng lúc đó.
Một dòng chữ hiện lên cuối video.
"Người mà Thẩm Mặc Thần bảo vệ năm đó..."
"Không phải cô."
"Mà là mẹ cô."
Thẩm Thanh ngồi bất động.
Một cảm giác đau đớn lan ra.
Nếu điều này là thật...
Vậy mối quan hệ giữa mẹ cô và Thẩm Mặc Thần...
Rốt cuộc là gì?
Ở nơi khác.
ZERO nhìn màn hình.
Hắn mỉm cười.
"Quân cờ cuối cùng đã trở lại."
"Thẩm Hoài An."
"Đến lúc mở màn sự thật rồi."