Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 14: Tình Yêu Bị Đặt Trước Lưỡi Dao – Lựa Chọn Của Thẩm Thanh
- Home
- Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi
- Chương 14: Tình Yêu Bị Đặt Trước Lưỡi Dao – Lựa Chọn Của Thẩm Thanh
Đêm đó.
Thẩm Thanh không ngủ.
Cô ngồi trước cửa sổ.
Trong tay vẫn là chiếc điện thoại chứa đoạn video mà Thẩm Hoài An gửi đến.
Một đoạn video chỉ dài chưa đến năm phút.
Nhưng lại đủ để phá hủy tất cả những niềm tin cô từng có.
Trong video.
Mẹ cô đứng trước mặt Thẩm Mặc Thần.
Khi đó anh còn rất trẻ.
Không phải vị phó giáo sư lạnh lùng, bình tĩnh của hiện tại.
Mà là một người đàn ông với ánh mắt đầy bất lực.
"Mẹ em đã từng bảo vệ anh."
"Còn anh..."
"Anh cũng từng muốn bảo vệ bà ấy."
Câu nói đó liên tục vang lên trong đầu cô.
Nhưng điều khiến cô đau nhất không phải là việc mẹ cô và Thẩm Mặc Thần từng quen biết.
Mà là...
Cô phát hiện người đàn ông mà cô bắt đầu tin tưởng.
Đã biết quá nhiều chuyện về cô.
Nhưng lại lựa chọn im lặng.
Sáng hôm sau.
Thẩm Thanh đến tìm Thẩm Hoài An.
Căn nhà cũ nằm ở ngoại ô thành phố.
Một nơi hoàn toàn khác với sự xa hoa của Thẩm gia.
Thẩm Hoài An đang đứng trước vườn cây.
Nhìn thấy cô.
Anh ta không bất ngờ.
"Cô đến rồi."
Thẩm Thanh nhìn thẳng vào anh.
"Anh biết tôi sẽ đến?"
"Biết."
"Vì cô giống mẹ mình."
Một câu nói khiến cô khựng lại.
"Anh đừng nhắc đến mẹ tôi."
Giọng cô lạnh xuống.
"Anh biết sự thật."
"Vậy tại sao mười năm qua anh không nói?"
Thẩm Hoài An im lặng.
Một lúc lâu sau.
Anh mới nói:
"Vì có những sự thật..."
"Còn nguy hiểm hơn cả lời nói dối."
Anh đưa cho cô một chiếc hộp cũ.
Bên trong là những lá thư.
Tất cả đều viết cho Thẩm Mặc Thần.
Nhưng chưa từng được gửi đi.
Thẩm Thanh mở một lá.
Nét chữ của mẹ cô.
"Thẩm Mặc Thần."
"Nếu một ngày con bé biết được sự thật..."
"Xin con đừng để nó căm ghét chính mình."
Cô sững người.
"Mẹ tôi viết cho anh?"
Thẩm Hoài An gật đầu.
"Bà ấy xem cậu ta như con trai."
Một cảm giác phức tạp xuất hiện trong lòng Thẩm Thanh.
Nếu vậy...
Tại sao tất cả mọi người lại khiến cô tin rằng Thẩm gia là kẻ thù?
Thẩm Hoài An nhìn cô.
"Điều cô cần biết là..."
"Thẩm Mặc Thần không phải người hại mẹ cô."
"Nhưng..."
"Anh ta cũng là người biết hung thủ."
Thẩm Thanh im lặng.
Đây chính là điều khiến cô đau nhất.
Anh không có tội.
Nhưng anh đã giấu cô.
Buổi chiều.
Thẩm Mặc Thần đứng trước cửa phòng cô.
Anh không bước vào.
Chỉ đứng đó.
"Em muốn hỏi gì?"
Thẩm Thanh nhìn anh.
"Vì sao?"
Một câu hỏi đơn giản.
Nhưng chứa đựng quá nhiều cảm xúc.
"Vì sao anh biết tất cả?"
"Vì sao anh không nói?"
"Vì sao anh để tôi căm ghét anh?"
Thẩm Mặc Thần im lặng.
Sau đó anh bước vào.
Lần đầu tiên.
Anh không né tránh.
"Tôi sợ."
Thẩm Thanh ngẩng đầu.
"Sợ điều gì?"
"Sợ khi em biết sự thật..."
"Em sẽ rời khỏi tôi."
Một câu trả lời khiến cô bất ngờ.
Bởi vì cô chưa từng nghĩ.
Một người đàn ông luôn mạnh mẽ như anh...
Cũng có lúc sợ hãi.
Thẩm Mặc Thần nhìn cô.
"Mười năm trước."
"Mẹ em chết không phải vì Thẩm gia."
"Nhưng bà ấy chết vì muốn bảo vệ tôi."
Thẩm Thanh mở to mắt.
"Không thể..."
"Đúng."
"Và đó là lý do tôi không thể nói."
Anh tiếp tục:
"Mẹ em phát hiện ZERO muốn dùng hai gia tộc để tạo ra một cuộc chiến."
"Bà ấy muốn ngăn hắn."
"Nhưng khi bà ấy chuẩn bị công khai sự thật..."
"Bà ấy biến mất."
Thẩm Thanh hỏi:
"Anh đã ở đâu?"
Lần này.
Thẩm Mặc Thần không trả lời ngay.
Bởi vì đó là ký ức đau đớn nhất.
"Tôi ở đó."
"Tôi nhìn thấy tất cả."
Cô chết lặng.
"Anh nhìn thấy?"
"Đúng."
"Nhưng tôi không cứu được bà ấy."
Lần đầu tiên.
Thẩm Thanh thấy nước mắt trong mắt anh.
Không nhiều.
Chỉ một khoảnh khắc.
Nhưng đủ để cô hiểu.
Người đàn ông này đã sống với tội lỗi đó suốt mười năm.
Đúng lúc đó.
Điện thoại vang lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
Là ZERO.
"Thẩm Thanh."
"Ngươi nghĩ hắn yêu ngươi?"
"Hắn chỉ yêu cảm giác chuộc lỗi."
Kèm theo đó là một bức ảnh.
Ảnh Thẩm Mặc Thần đứng bên cạnh mẹ cô mười năm trước.
Nhưng góc chụp khiến mọi thứ trở nên mờ ám.
Thẩm Thanh nhìn bức ảnh.
Trong lòng dao động.
ZERO đã thành công.
Hắn không cần giết họ.
Chỉ cần khiến họ nghi ngờ nhau.
Thẩm Mặc Thần nhìn thấy biểu cảm của cô.
Anh hiểu.
"Em vẫn có thể không tin tôi."
"Nhưng tôi sẽ không để em một mình đối mặt với hắn."
Thẩm Thanh nhìn anh.
Một người là quá khứ đầy đau đớn.
Một người là tình yêu cô không dám thừa nhận.
Ở giữa họ.
Là một con dao mang tên sự thật.
Và cô phải lựa chọn.
Tin người đàn ông trước mặt.
Hay tiếp tục sống trong thù hận.
Ở nơi bí mật.
ZERO nhìn màn hình.
Hắn mỉm cười.
"Chỉ còn một bước."
"Khi cô ấy tự tay rời bỏ hắn..."
"Thẩm Mặc Thần sẽ hoàn toàn sụp đổ."