Clicar Tiểu thuyết
  • XuyênKhông
  • TruyệnTeen
  • TruyệnNgắn
  • Truyện ma
Đăng nhập Đăng kí
Sign in Sign up
  • XuyênKhông
  • TruyệnTeen
  • TruyệnNgắn
  • Truyện ma

Cùng anh băng qua đại dương

5 Type: Genres: Đời Thường, Hiện đại, Tình Cảm
Nhã Thụy là con gái của thuyền trưởng cướp biển Đoàn Hùng, một tên cướp biển chân chính. Cho đến một ngày, cô bị kẻ thù của ba mình bắt cóc, người được mệnh danh là Ác Quỷ Đại Dương, thuyền trưởng Chánh Uy. Trong khi Chánh Uy săn lùng ba của Nhã Thụy và...
Continue Reading →

Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 15: ZERO Ra Tay – Bàn Cờ Chính Thức Bắt Đầu

  1. Home
  2. Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi
  3. Chương 15: ZERO Ra Tay – Bàn Cờ Chính Thức Bắt Đầu
Next

Mười năm.

Có những người dùng mười năm để quên đi một chuyện.

Nhưng cũng có những người dùng mười năm...

Chỉ để chuẩn bị cho một ngày trở lại.

ZERO chính là kiểu người thứ hai.

Hắn không vội vàng.

Không nóng nảy.

Không để cảm xúc chi phối.

Bởi vì hắn biết.

Một kẻ muốn chiến thắng thật sự...

Không cần mạnh nhất.

Chỉ cần hiểu con người hơn tất cả.

Đêm đó.

Thẩm Thanh nhận được một địa chỉ.

Không có tên người gửi.

Nhưng cô biết.

Là hắn.

ZERO.

Tin nhắn chỉ có một dòng.

"Muốn biết toàn bộ sự thật về mẹ cô?"

"Đến đây một mình."

Thẩm Thanh nhìn màn hình.

Cô biết đây là một cái bẫy.

Một cái bẫy quá rõ ràng.

Nhưng vấn đề là...

Cô không thể bỏ qua.

Bởi vì suốt mười năm.

Cô luôn nghĩ mình đang tìm hung thủ.

Nhưng bây giờ cô nhận ra.

Cô đang tìm câu trả lời cho cả cuộc đời mình.

"Em sẽ đi."

Giọng nói phía sau khiến cô giật mình.

Thẩm Mặc Thần đứng đó.

Cô quay lại.

"Anh nghe thấy?"

"Không."

"Nhưng tôi đoán được."

Ánh mắt anh lạnh xuống.

"ZERO muốn gặp em."

"Anh biết?"

"Biết."

"Vậy anh có biết hắn là ai không?"

Một khoảng im lặng.

Lần này.

Thẩm Mặc Thần không né tránh.

"Tôi biết một phần."

"Và tôi sẽ nói cho em."

Thẩm Thanh nhìn anh.

"Anh thay đổi rồi."

Anh hỏi:

"Thay đổi gì?"

"Trước đây anh luôn muốn giấu tôi."

"Nhưng bây giờ..."

"Anh lại chọn nói thật."

Thẩm Mặc Thần nhìn cô.

"Vì tôi nhận ra."

"Giấu em cũng là một cách làm tổn thương em."

Một câu nói rất nhẹ.

Nhưng lại khiến khoảng cách giữa họ dần biến mất.

Địa điểm ZERO chọn.

Là một nhà máy bỏ hoang ngoài thành phố.

Nơi này từng thuộc một công ty con của Thẩm gia.

Nhưng sau vụ án mười năm trước.

Nó bị bỏ hoang.

Như một ký ức bị cố tình xóa bỏ.

Thẩm Thanh bước vào.

Ánh đèn bật lên từng cái.

Một chiếc bàn dài xuất hiện.

Trên bàn.

Là hàng chục hồ sơ.

Ảnh.

Tài liệu.

Bằng chứng.

Và cuối cùng...

Một người đàn ông đứng trong bóng tối.

Hắn quay lưng.

"Cuối cùng cô cũng đến."

Giọng nói bình tĩnh.

Không giống một kẻ điên.

Không giống một tên tội phạm.

Mà giống một người đang kể lại một câu chuyện đã chuẩn bị từ lâu.

"Anh là ZERO?"

Người đàn ông cười.

"Không."

"Tôi chỉ là người giúp mọi người nhìn thấy sự thật."

Thẩm Thanh nhìn hắn.

"Anh muốn gì?"

ZERO quay lại.

Gương mặt hắn khiến cô bất ngờ.

Không già.

Không đáng sợ.

Chỉ là một người đàn ông có ánh mắt lạnh đến mức không còn cảm xúc.

"Muốn cô biết."

"Người cô tin tưởng nhất..."

"Là người đã giấu cô nhiều nhất."

Một màn hình phía sau bật sáng.

Một đoạn ghi âm xuất hiện.

Giọng của Thẩm Mặc Thần.

"Mọi chuyện phải kết thúc trước khi cô ấy biết."

Thẩm Thanh biến sắc.

Cô quay sang nhìn anh.

"Đây là gì?"

Thẩm Mặc Thần nhìn màn hình.

Sắc mặt anh thay đổi.

"Không thể nào..."

ZERO cười.

"Đúng."

"Đây là đoạn ghi âm thật."

"Mười năm trước."

Thẩm Thanh im lặng.

Một lần nữa.

Cô cảm giác mình đứng trước vực sâu.

Nhưng lần này.

Thẩm Mặc Thần bước lên trước.

"Đừng nghe toàn bộ."

ZERO cười.

"Vì sao?"

"Vì cậu sợ cô ấy biết phần còn lại?"

Thẩm Thanh nhìn anh.

"Phần còn lại là gì?"

Thẩm Mặc Thần siết chặt tay.

Anh biết.

Không thể trốn nữa.

"Đúng."

"Tôi từng muốn che giấu chuyện đó."

"Nhưng không phải vì tôi có lỗi."

"Mà vì..."

"Tôi muốn bảo vệ em."

ZERO vỗ tay.

"Thật cảm động."

"Nhưng đáng tiếc..."

"Tình yêu luôn là điểm yếu."

Hắn bấm nút.

Một tài liệu cuối cùng xuất hiện.

Tên trên đó khiến Thẩm Thanh chết lặng.

"Thẩm Thanh."

"Con gái ruột của..."

Cô không thể đọc tiếp.

Bởi vì dòng cuối cùng...

Liên quan đến chính thân phận của cô.

Thẩm Mặc Thần lập tức bước tới.

"Không được xem."

ZERO cười.

"Muộn rồi."

"Bàn cờ đã bắt đầu."

Đột nhiên.

Toàn bộ cửa nhà máy đóng lại.

Ánh đèn đỏ bật lên.

Một giọng nói vang lên:

"Chào mừng hai người."

"Đến với sự thật."

Thẩm Thanh đứng cạnh Thẩm Mặc Thần.

Lần đầu tiên.

Cô không lùi lại.

Cô nắm lấy tay anh.

Không phải vì cô đã quên tất cả.

Mà vì cô hiểu.

Nếu muốn biết sự thật.

Cô phải đối mặt.

ZERO nhìn hai người.

Ánh mắt lần đầu tiên thay đổi.

Bởi vì hắn không ngờ...

Hai người bị hắn muốn chia rẽ.

Lại lựa chọn đứng cùng nhau.

"Thẩm Thanh."

ZERO nói.

"Chúc mừng."

"Cô vừa bước vào..."

"Trò chơi nguy hiểm nhất đời mình."

Màn hình cuối cùng sáng lên.

Một cái tên xuất hiện.

THẨM GIA – BÍ MẬT NGƯỜI THỪA KẾ

Và bên dưới là một dòng chữ:

"Người chết năm đó..."

"Chưa chắc đã chết."

Next
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest


guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
    • Trang chủ
    • Bảng tin
    • Liên hệ chúng tôi
    • Giới thiệu

    © 2024 Clicar Tiểu thuyết. All rights reserved

    Đăng nhập

    Lost your password?

    ← Back to Clicar Tiểu thuyết

    Đăng kí

    Register For This Site.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Clicar Tiểu thuyết

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    ← Back to Clicar Tiểu thuyết

    Premium Chapter

    You are required to login first