Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 17: Người Đàn Ông Sau Mười Năm – Thẩm Gia Đối Mặt Ngày Phán Quyết
- Home
- Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi
- Chương 17: Người Đàn Ông Sau Mười Năm – Thẩm Gia Đối Mặt Ngày Phán Quyết
Mười năm trước.
Một cái tên biến mất.
Một người bị kết luận là phản bội.
Một gia tộc giữ được vẻ ngoài hoàn hảo.
Nhưng không ai biết...
Bên dưới lớp vỏ hào nhoáng đó.
Là vô số bí mật và những cuộc trao đổi không ai nhìn thấy.
Ngày hôm nay.
Người đã biến mất trở lại.
Và sự trở lại đó giống như một nhát dao.
Cắm thẳng vào trái tim Thẩm gia.
Buổi sáng.
Tin tức lan truyền trong nội bộ gia tộc.
"Thẩm Hoài An còn sống."
Chỉ một câu nói.
Khiến tất cả những người đang nắm quyền trong Thẩm gia hoảng loạn.
Bởi vì có những người từng mong anh chết.
Có những người từng tự tay xóa tên anh khỏi gia phả.
Nhưng họ quên một điều.
Một người đã sống sót sau mười năm bị săn đuổi...
Không bao giờ quay lại chỉ để nhìn mọi thứ.
Anh quay lại để đòi lại tất cả.
Phòng họp Thẩm gia.
Không khí nặng nề.
Tất cả thành viên cấp cao đều có mặt.
Cánh cửa mở ra.
Thẩm Hoài An bước vào.
Không ai nói chuyện.
Bởi vì sự xuất hiện của anh đã đủ tạo ra áp lực.
Một người trong gia tộc đứng lên.
"Anh còn mặt mũi quay về?"
Thẩm Hoài An nhìn người đó.
"Vì sao tôi không thể?"
"Anh đã phản bội Thẩm gia!"
Một tiếng cười lạnh vang lên.
"Phản bội?"
"Hay là người bị phản bội?"
Cả phòng im lặng.
Thẩm Quốc Thành nhìn anh.
"Con muốn gì?"
Thẩm Hoài An nhìn người cha từng khiến anh mất tất cả.
"Muốn sự thật."
"Chỉ vậy?"
"Không."
"Tôi muốn tất cả những người liên quan năm đó phải trả giá."
Một cơn lạnh chạy qua căn phòng.
Bởi vì ai cũng hiểu.
Anh không nói về tiền.
Anh nói về mạng người.
Thẩm Mặc Thần đứng bên cạnh.
Lần đầu tiên anh nhìn thấy anh trai mình như vậy.
Không còn là người anh từng ngưỡng mộ.
Mà là một người đàn ông đã đi qua địa ngục.
Sau cuộc họp.
Thẩm Mặc Thần chặn Thẩm Hoài An lại.
"Anh biết tôi đã tìm anh bao nhiêu lâu không?"
Thẩm Hoài An không quay đầu.
"Biết."
"Vậy tại sao không trở về?"
Một khoảng im lặng.
Sau đó.
"Vì nếu tôi trở về lúc đó."
"Người chết tiếp theo sẽ là em."
Thẩm Mặc Thần sững lại.
"Ý anh là gì?"
Thẩm Hoài An quay lại.
"Em thật sự nghĩ mười năm trước..."
"Em là người được bảo vệ sao?"
"Không."
"Em cũng là mục tiêu."
Câu nói khiến Thẩm Mặc Thần lạnh sống lưng.
"Không thể."
"Thẩm Mặc Thần."
"Em luôn nghĩ mình là người đứng ngoài cuộc."
"Nhưng thật ra..."
"Em chính là quân cờ quan trọng nhất."
Cùng lúc đó.
Thẩm Thanh đang xem lại tài liệu mẹ mình để lại.
Cô phát hiện một chiếc USB bị giấu trong lớp bìa cũ.
Bên trong chỉ có một đoạn ghi âm.
Giọng mẹ cô vang lên.
"Nếu con nghe được đoạn này..."
"Có nghĩa là ta đã thất bại."
Thẩm Thanh nắm chặt tay.
"Mẹ..."
Giọng người phụ nữ trong ghi âm tiếp tục:
"Thẩm Thanh."
"Con không chỉ là con gái của ta."
"Con là người duy nhất có quyền quyết định số phận của Hắc Kim."
Cô chết lặng.
Hắc Kim.
Lại là Hắc Kim.
"Mười năm trước."
"Có người muốn lấy thứ này."
"Nhưng ta đã giao nó cho người ta tin tưởng nhất."
Đoạn ghi âm dừng lại.
Một cái tên hiện lên.
Thẩm Mặc Thần.
Thẩm Thanh im lặng.
Cô không biết nên cảm thấy thế nào.
Người đàn ông cô từng nghi ngờ...
Lại có thể là người mẹ cô tin tưởng nhất.
Buổi tối.
ZERO xuất hiện trên màn hình lớn của tất cả các thiết bị trong Thẩm gia.
Một hành động chưa từng có.
Hắn công khai tuyên chiến.
"Thẩm gia."
"Trò chơi kết thúc rồi."
"Mười năm trước, các người chôn vùi sự thật."
"Hôm nay..."
"Tôi sẽ khiến cả thế giới nhìn thấy."
Toàn bộ hệ thống tài chính của Thẩm gia bắt đầu rung chuyển.
Cổ phiếu giảm mạnh.
Đối tác rút lui.
Tin đồn lan truyền.
Một đế chế bắt đầu lung lay.
Thẩm Thanh nhìn màn hình.
Lần đầu tiên.
Cô không cảm thấy sợ.
Cô nhìn Thẩm Mặc Thần.
"Chúng ta phải làm gì?"
Anh nhìn cô.
Không còn bảo vệ cô phía sau.
Mà đứng ngang hàng với cô.
"Chiến đấu."
"Với ai?"
Thẩm Mặc Thần nhìn về phía màn hình.
"Với tất cả những người đã biến cuộc đời chúng ta thành trò chơi."
Trong bóng tối.
ZERO nhìn bàn cờ.
Một quân cờ mới được đặt xuống.
Tên:
THẨM THANH
Hắn mỉm cười.
"Cuối cùng..."
"Cô ấy cũng trở thành người chơi."
Nhưng hắn không biết.
Lần đầu tiên trong mười năm.
Có hai người cùng đứng trên bàn cờ.
Và họ không còn dễ bị điều khiển nữa.