Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 18: Người Thừa Kế Không Muốn Quyền Lực – Sự Lựa Chọn Của Thẩm Thanh
- Home
- Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi
- Chương 18: Người Thừa Kế Không Muốn Quyền Lực – Sự Lựa Chọn Của Thẩm Thanh
Có những thứ trên đời.
Không phải muốn có là có.
Cũng không phải không muốn...
Là có thể tránh khỏi.
Quyền lực cũng vậy.
Có những người cả đời tìm kiếm nó.
Nhưng cũng có những người bị nó tìm đến.
Thẩm Thanh chưa từng nghĩ.
Một ngày nào đó.
Tên của cô sẽ xuất hiện trong những cuộc họp của những gia tộc lớn.
Sẽ có những người cúi đầu trước cô.
Sẽ có những người muốn giết cô chỉ vì một quyền thừa kế.
Cô chỉ muốn biết sự thật về cái chết của mẹ.
Nhưng càng đi sâu.
Cô càng phát hiện.
Sự thật năm đó lớn hơn cô tưởng tượng.
Căn phòng bí mật dưới lòng đất của Thẩm gia.
Một cánh cửa bằng kim loại mở ra.
Bên trong không có vàng bạc.
Không có tài sản.
Chỉ có một chiếc hộp màu đen.
Trên đó khắc một cái tên.
HẮC KIM.
Thẩm Hoài An đứng bên cạnh.
Ánh mắt phức tạp.
"Đây là thứ mà rất nhiều người đã giết nhau để có được."
Thẩm Thanh nhìn chiếc hộp.
"Vậy tại sao nó lại thuộc về tôi?"
Thẩm Hoài An im lặng vài giây.
Sau đó nói:
"Vì mẹ cô chưa bao giờ tin Thẩm gia."
Một câu nói.
Khiến cả căn phòng lạnh đi.
Chiếc hộp được mở.
Bên trong là một con dấu cổ.
Một tập tài liệu.
Và một bức thư.
Thẩm Thanh nhận ra nét chữ ngay lập tức.
Là mẹ cô.
Cô run tay mở thư.
"Thanh Thanh."
"Nếu con đọc được những dòng này..."
"Có nghĩa là mẹ đã không thể tự mình bảo vệ con."
Nước mắt cô rơi xuống.
"Mẹ xin lỗi."
"Mẹ đã để con phải bước vào thế giới mà con chưa từng muốn thuộc về."
Bức thư tiếp tục.
"Hắc Kim không phải tài sản."
"Nó là quyền quyết định."
"Người giữ Hắc Kim có quyền phán quyết tương lai của ba gia tộc."
Thẩm Thanh sững người.
Không phải tiền.
Không phải cổ phần.
Mà là quyền lực.
Thẩm Mặc Thần đứng phía sau.
Anh nhìn cô.
Trong ánh mắt có đau lòng.
Bởi vì anh hiểu.
Từ khoảnh khắc này.
Cuộc đời cô đã thay đổi.
Ngày hôm sau.
Hội đồng Thẩm gia triệu tập cuộc họp khẩn cấp.
Lần này.
Người ngồi ở vị trí trung tâm.
Không phải Thẩm Quốc Thành.
Không phải Thẩm Mặc Thần.
Mà là Thẩm Thanh.
Một trưởng lão đứng lên.
"Thẩm tiểu thư."
"Chúng tôi công nhận thân phận người kế thừa Hắc Kim của cô."
Thẩm Thanh im lặng.
"Nhưng cô phải hiểu."
"Quyền lực luôn đi kèm trách nhiệm."
Một người khác lạnh giọng:
"Hoặc cô tiếp nhận vị trí này."
"Hoặc cô rời khỏi cuộc chiến."
Thẩm Thanh nhíu mày.
"Rời khỏi cuộc chiến?"
Người kia nhìn sang Thẩm Mặc Thần.
"Vì người đàn ông bên cạnh cô."
Cả căn phòng im lặng.
"Thẩm gia không chấp nhận người thừa kế bị tình cảm chi phối."
Một câu nói.
Đánh thẳng vào điểm yếu.
Thẩm Thanh quay sang nhìn Thẩm Mặc Thần.
Anh không nói gì.
Nhưng cô nhìn thấy sự do dự trong mắt anh.
Sau cuộc họp.
Thẩm Thanh hỏi:
"Anh muốn tôi rời đi?"
Thẩm Mặc Thần im lặng.
"Trả lời tôi."
Một lúc lâu sau.
Anh nói:
"Đúng."
Trái tim cô đau nhói.
"Tại sao?"
Anh quay mặt đi.
"Vì nếu em tiếp tục..."
"Em sẽ chết."
Câu trả lời khiến cô sững lại.
"Tôi không cần anh quyết định thay tôi."
"Thẩm Thanh."
Giọng anh khàn xuống.
"Em không hiểu."
"Năm đó mẹ em chết..."
"Là vì bà ấy muốn bảo vệ thứ này."
"Nếu bọn họ biết em là người kế thừa..."
"Họ sẽ không bỏ qua cho em."
Cô nhìn anh.
"Anh đang sợ mất tôi?"
Thẩm Mặc Thần không trả lời.
Nhưng sự im lặng chính là câu trả lời.
Đúng lúc đó.
Toàn bộ màn hình trong thành phố đồng loạt bị chiếm quyền.
ZERO xuất hiện.
Lần này.
Không còn là lời cảnh báo.
Mà là bằng chứng.
Một đoạn video mười năm trước.
Đêm mẹ Thẩm Thanh qua đời.
Trong video.
Mẹ cô bước vào một căn phòng.
Người cuối cùng gặp bà...
Là Thẩm Mặc Thần.
Cả thành phố chấn động.
ZERO nói:
"Đây là sự thật."
"Người cuối cùng ở bên cạnh bà ấy..."
"Là người mà Thẩm Thanh đang tin tưởng nhất."
Thẩm Thanh nhìn màn hình.
Cô không thể cử động.
Bởi vì dù biết có thể là hiểu lầm...
Khoảnh khắc nhìn thấy hình ảnh đó.
Trái tim cô vẫn đau.
Thẩm Mặc Thần đứng bên cạnh.
Anh không giải thích.
Chỉ nói một câu:
"Cuối cùng cũng đến lúc."
Thẩm Thanh nhìn anh.
"Anh biết đoạn video này?"
Anh gật đầu.
"Biết."
"Và tôi biết..."
"Người trong video không phải hung thủ."
"Nhưng tôi cũng biết..."
"Sự thật tiếp theo sẽ khiến em càng đau hơn."
Ở nơi khác.
ZERO nhìn bàn cờ.
Hắn đặt xuống một quân cờ mới.
Tên:
SỰ THẬT
"Trò chơi thật sự..."
"Bây giờ mới bắt đầu."