Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 19: Người Bị Tình Yêu Phản Bội – Sự Thật Đêm Mười Năm Trước
Có những bí mật.
Không phải vì không ai biết.
Mà vì quá nhiều người biết.
Nên không ai dám nói.
Mười năm trước.
Cái chết của mẹ Thẩm Thanh.
Không phải một tai nạn.
Không phải một sự cố ngoài ý muốn.
Mà là một sự thật bị cả một gia tộc cùng nhau che giấu.
Đêm hôm đó.
Sau khi đoạn video của ZERO được công khai.
Thẩm gia rơi vào hỗn loạn.
Mọi ánh mắt đều đổ về phía Thẩm Mặc Thần.
Người từng được xem là người bảo vệ sự thật.
Lại trở thành người bị nghi ngờ nhiều nhất.
Trong phòng làm việc.
Thẩm Thanh đứng trước mặt anh.
Không khóc.
Không tức giận.
Chỉ bình tĩnh đến đáng sợ.
"Anh biết tôi muốn nghe gì."
Thẩm Mặc Thần nhìn cô.
"Biết."
"Vậy nói đi."
"Đêm đó..."
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Căn phòng im lặng.
Một sự im lặng kéo dài mười năm.
Cuối cùng.
Thẩm Mặc Thần mở lời.
"Đêm mẹ em chết..."
"Tôi không phải người đến sau cùng."
Thẩm Thanh nhìn anh.
"Ý anh là gì?"
"Trước khi tôi đến."
"Có người khác đã ở đó."
"Ai?"
Thẩm Mặc Thần nhắm mắt.
Một cái tên anh không muốn nói ra.
Nhưng không thể tiếp tục giấu.
"Cha tôi."
Thẩm Thanh sững người.
"Thẩm Quốc Thành?"
Anh gật đầu.
"Mười năm trước."
"Ông ấy biết mẹ em phát hiện bí mật Hắc Kim."
"Ông ấy muốn lấy lại thứ đó."
"Nhưng mẹ em không đồng ý."
Thẩm Thanh siết chặt tay.
"Vậy..."
"Cha anh đã giết mẹ tôi?"
Thẩm Mặc Thần im lặng.
Một giây.
Hai giây.
Cuối cùng anh nói:
"Không."
"Nhưng ông ấy đã để bà ấy chết."
Câu trả lời còn đau hơn cả một lời thú nhận.
Thẩm Thanh lùi lại.
"Vậy anh biết?"
"Tôi biết."
"Anh biết suốt mười năm?"
Giọng cô run lên.
"Và anh vẫn im lặng?"
Thẩm Mặc Thần không biện minh.
"Tôi đã từng nghĩ..."
"Nếu nói ra."
"Em sẽ mất tất cả."
"Nhưng anh có nghĩ..."
"Tôi đã mất mẹ mình rồi không?"
Một câu hỏi.
Khiến anh không thể trả lời.
Cùng lúc đó.
Tại cuộc họp khẩn cấp Thẩm gia.
Thẩm Quốc Thành đứng trước hội đồng.
"Không ai được phép tin ZERO."
Nhưng lần này.
Không ai còn nghe lời ông.
Một trưởng lão lạnh giọng:
"Ông đã giấu chuyện năm đó."
"Ông nghĩ chúng tôi không biết?"
Thẩm Quốc Thành nhìn xung quanh.
Lần đầu tiên.
Ông nhận ra.
Đế chế mình xây dựng.
Đang sụp đổ từ bên trong.
Một màn hình bật sáng.
ZERO xuất hiện.
"Tôi nghĩ mọi người nên xem cái này."
Một tài liệu mới được đưa ra.
Tên:
BIÊN BẢN QUYẾT ĐỊNH THẨM GIA – NĂM 2016
Nội dung:
"Toàn bộ thành viên cấp cao đồng ý giữ bí mật về vụ việc."
Cả căn phòng chết lặng.
Không chỉ Thẩm Quốc Thành.
Tất cả đều tham gia.
ZERO cười.
"Thấy chưa?"
"Không có một kẻ phản bội."
"Chỉ có một gia tộc cùng nhau phản bội một người phụ nữ."
Thẩm Thanh nhìn tài liệu.
Cô không còn biết nên hận ai.
Bởi vì người cô từng nghĩ là kẻ thù...
Có thể cũng là người bị cuốn vào.
Đêm đó.
Thẩm Mặc Thần rời khỏi Thẩm gia.
Không mang theo gì.
Chỉ để lại một câu:
"Tôi sẽ rời khỏi vị trí người thừa kế."
Thẩm Thanh nghe tin.
Cô lập tức đi tìm anh.
"Anh đi đâu?"
Anh quay lại.
"Tôi không thể để em lựa chọn giữa tôi và sự thật."
Cô nhìn anh.
"Anh nghĩ rời đi là bảo vệ tôi?"
Anh im lặng.
Cô bước đến.
"Thẩm Mặc Thần."
"Anh luôn tự quyết định mọi thứ."
"Anh nghĩ tôi yếu đuối sao?"
Anh nhìn cô.
Lần đầu tiên.
Anh không biết phải trả lời thế nào.
"Tôi không cần một người hy sinh thay tôi."
"Tôi cần một người đứng cùng phía với tôi."
Một câu nói khiến anh rung động.
Nhưng đúng lúc đó.
Điện thoại Thẩm Thanh vang lên.
Một tin nhắn từ ZERO.
"Muốn biết người cuối cùng ra lệnh giết mẹ cô?"
"Hãy đến nơi bà ấy chết."
Bên dưới.
Một địa chỉ.
Thẩm Thanh nhìn màn hình.
Ánh mắt thay đổi.
Cô biết.
Cuộc chiến thật sự mới bắt đầu.
Và lần này.
Không chỉ là tìm hung thủ.
Mà là đối mặt với sự thật có thể phá hủy tất cả.
Ở một nơi khác.
ZERO nhìn bức ảnh cũ.
Trong ảnh.
Là mẹ Thẩm Thanh.
Bên cạnh bà...
Là một người không ai ngờ tới.
Hắn khẽ nói:
"Thẩm Thanh."
"Cô sắp gặp người mà cô nghĩ đã mất từ lâu."
"Người đó..."
"Mới là kẻ giữ bí mật cuối cùng."