Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 20: Người Trở Lại Từ Cái Chết – Kẻ Giữ Bí Mật Cuối Cùng
Mười năm trước.
Nơi này từng là điểm kết thúc của một sinh mạng.
Nhưng hôm nay.
Nó lại trở thành nơi bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Khu nhà máy cũ phía nam thành phố G.
Nơi mẹ Thẩm Thanh được nhìn thấy lần cuối.
Mười năm qua.
Không một ai dám nhắc đến nơi này.
Bởi vì nó chứa quá nhiều bí mật.
Thẩm Thanh đứng trước cánh cửa sắt cũ.
Bàn tay cô siết chặt.
"Anh chắc chắn muốn vào cùng tôi?"
Cô hỏi.
Thẩm Mặc Thần nhìn cô.
"Tôi đã để em một mình quá lâu rồi."
"Cho dù phía trước là gì."
"Tôi cũng sẽ đi cùng."
Một câu nói đơn giản.
Nhưng lần này.
Thẩm Thanh không còn cảm thấy mình đang chiến đấu một mình.
Cánh cửa mở ra.
Bên trong vẫn còn những dấu vết của mười năm trước.
Một chiếc bàn.
Một chiếc ghế.
Và một bức ảnh cũ.
Trong bức ảnh.
Là mẹ cô.
Và một người đàn ông.
Thẩm Thanh nhìn thấy.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
"Không thể nào..."
Người trong ảnh.
Đáng lẽ đã chết.
"Cha tôi?"
Giọng cô run lên.
Người đàn ông trong ảnh.
Chính là cha ruột của Thẩm Thanh.
Người mà cô luôn nghĩ đã mất từ nhỏ.
Thẩm Mặc Thần nhìn bức ảnh.
Ánh mắt lạnh xuống.
"Không chỉ có vậy."
Anh chỉ vào dòng chữ phía sau ảnh.
"Nếu Thanh Thanh nhìn thấy bức ảnh này..."
"Hãy nói với con bé rằng..."
"Cha nó chưa từng bỏ rơi nó."
Thẩm Thanh đứng chết lặng.
Cả cuộc đời cô.
Cô luôn nghĩ mình bị bỏ lại.
Nhưng sự thật lại khác.
Đúng lúc đó.
Một giọng nói vang lên.
"Cuối cùng cũng có người tìm được nơi này."
Hai người lập tức quay lại.
Một người đàn ông đứng trong bóng tối.
Gương mặt có nhiều nét giống Thẩm Thanh.
"Ông là ai?"
Người đàn ông nhìn cô.
Ánh mắt đầy đau đớn.
"Ta là người mà con đã nghĩ đã chết mười tám năm."
Không khí đóng băng.
"Cha..."
Hai chữ bật ra khỏi miệng Thẩm Thanh.
Cô không thể nói tiếp.
Người đàn ông bước ra ánh sáng.
"Ta xin lỗi."
"Thanh Thanh."
Nước mắt cô rơi xuống.
Không phải vì vui mừng.
Mà vì quá nhiều câu hỏi.
"Tại sao?"
"Tại sao ông bỏ tôi lại?"
Người đàn ông cúi đầu.
"Vì ta muốn con sống."
Ông nhìn sang Thẩm Mặc Thần.
"Và vì ta biết..."
"Thẩm gia sẽ không tha cho con bé."
Đêm đó.
Bí mật lớn nhất được mở ra.
Cha Thẩm Thanh không chết.
Ông chỉ biến mất để bảo vệ một thứ.
Hắc Kim.
Và ông nói ra một câu khiến tất cả thay đổi:
"Người kế thừa Hắc Kim thật sự..."
"Không phải Thanh Thanh."
"Mà là người có thể khiến Hắc Kim biến mất."
Thẩm Thanh sững người.
"Ý ông là gì?"
Cha cô nhìn cô.
"Hắc Kim chưa từng là quyền lực."
"Nó là một bí mật."
"Một bí mật đủ khiến cả thế giới thay đổi."
Ở nơi khác.
ZERO nhìn màn hình.
Hắn mỉm cười.
"Cuối cùng."
"Cánh cửa cũng mở."