Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 26: Nước Cờ Của Người Đã Chết – Mẹ Thẩm Thanh Để Lại Bí Mật Cuối Cùng
- Home
- Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi
- Chương 26: Nước Cờ Của Người Đã Chết – Mẹ Thẩm Thanh Để Lại Bí Mật Cuối Cùng
Mười năm.
Một khoảng thời gian đủ dài để con người thay đổi.
Đủ dài để một đứa trẻ trưởng thành.
Đủ dài để một gia tộc che giấu một tội lỗi.
Nhưng không đủ dài để xóa đi một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.
Mẹ Thẩm Thanh đã biết.
Bà có thể sẽ không sống sót sau đêm đó.
Bà biết những người đứng sau sẽ không để bà rời đi.
Nhưng bà cũng biết một điều.
Nếu bà chết.
Sẽ có người tiếp tục tìm kiếm sự thật.
Người đó chính là con gái bà.
Căn phòng bí mật dưới lòng đất.
Ánh sáng xanh từ hệ thống Hắc Kim chiếu lên gương mặt Thẩm Thanh.
Cô nhìn đoạn dữ liệu cuối cùng.
Một thư mục bị khóa.
Tên:
KẾ HOẠCH BÌNH MINH.
"Không thể nào..."
Thẩm Thanh khẽ nói.
Cha cô đứng phía sau.
Ánh mắt phức tạp.
"Đây là thứ mẹ con chuẩn bị trước khi xảy ra chuyện."
"Nhưng tại sao bà ấy không nói cho tôi?"
Người đàn ông im lặng.
"Bởi vì lúc đó..."
"Bà ấy không tin bất kỳ ai."
Một câu nói khiến Thẩm Thanh đau lòng.
Mẹ cô từng mạnh mẽ như vậy.
Nhưng cuối cùng.
Vẫn phải một mình chiến đấu.
Thẩm Mặc Thần bước đến bên cạnh.
Anh nhìn màn hình.
"Không phải bà ấy không tin ai."
"Chỉ là bà ấy biết..."
"Người càng biết nhiều càng dễ chết."
Thẩm Thanh quay sang nhìn anh.
"Giống như anh?"
Thẩm Mặc Thần khựng lại.
Cô nói tiếp:
"Anh cũng từng chọn giấu tôi."
Anh cúi đầu.
"Đúng."
"Lúc đó tôi nghĩ..."
"Chỉ cần em không biết."
"Em sẽ được an toàn."
Thẩm Thanh nhìn anh.
"Nhưng anh có biết không?"
"Điều đau nhất không phải là sự thật."
"Mà là phát hiện người mình tin tưởng cũng chọn giấu mình."
Thẩm Mặc Thần im lặng.
Một người đàn ông luôn kiểm soát mọi thứ.
Lần đầu tiên không biết phải nói gì.
Anh từng đối mặt với kẻ thù.
Anh từng đối mặt với súng đạn.
Anh từng đứng giữa sống chết.
Nhưng anh lại không biết làm sao đối mặt với nước mắt của cô.
"Thẩm Thanh."
Giọng anh thấp xuống.
"Tôi xin lỗi."
Không phải một lời xin lỗi xã giao.
Mà là lời xin lỗi của một người đã mang theo tội lỗi mười năm.
Cô nhìn anh thật lâu.
Sau đó nói:
"Tôi chưa tha thứ."
Ánh mắt anh tối lại.
Nhưng câu tiếp theo khiến anh sững người.
"Nhưng tôi cũng chưa từng muốn mất anh."
Ở một nơi khác.
ZERO nhìn đoạn video của mẹ Thẩm Thanh.
Gương mặt hắn lần đầu tiên mất đi sự bình tĩnh.
"Không thể nào..."
Hắn tua lại đoạn ghi hình.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Nhưng kết quả vẫn như cũ.
Mẹ Thẩm Thanh đã biết sự tồn tại của hắn.
Không chỉ biết.
Bà còn để lại một kế hoạch chống lại hắn.
Một người bên cạnh hỏi:
"ZERO."
"Chúng ta phải làm gì?"
Hắn im lặng.
Rất lâu.
Sau đó nói:
"Tiêu hủy toàn bộ dữ liệu."
Người kia kinh ngạc.
"Nhưng đó là toàn bộ kế hoạch mười năm của chúng ta."
ZERO lạnh giọng:
"Ta nói tiêu hủy."
Lần đầu tiên.
Người khác nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt hắn.
Bởi vì hắn nhận ra.
Mười năm qua.
Hắn tưởng mình đang điều khiển bàn cờ.
Nhưng thực tế...
Có một người đã chết trước hắn mười năm.
Đang âm thầm đặt quân cờ.
Trong khi đó.
Thẩm Mặc Thần bắt đầu điều tra lại hồ sơ cũ.
Anh phát hiện một điểm bất thường.
Tất cả bằng chứng năm đó đều dẫn đến một người.
Nhưng người đó...
Chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu chính thức nào.
Một cái tên bị xóa.
Thẩm Minh Viễn.
Anh lập tức biến sắc.
"Không thể nào..."
Thẩm Thanh nhìn anh.
"Ai?"
Anh trả lời:
"Người anh thứ hai của tôi."
"Cậu ta đã chết mười năm trước."
Nhưng hồ sơ mới nhất cho thấy.
Không phải chết.
Mà là biến mất.
Một người chết giả.
Một người đứng sau bóng tối.
Một bí mật chưa từng được mở.
Đêm đó.
ZERO nhận được một cuộc gọi.
Một giọng nói xa lạ vang lên.
"Ngươi thất bại rồi."
ZERO lạnh lùng:
"Ai?"
Người bên kia cười.
"Ngươi thật sự nghĩ..."
"Ngươi là người tạo ra tất cả sao?"
ZERO im lặng.
"Ngươi chỉ là quân cờ đầu tiên."
Cuộc gọi kết thúc.
Lần đầu tiên sau mười năm.
ZERO hiểu một sự thật.
Hắn cũng bị lợi dụng.
Ở nơi khác.
Thẩm Thanh đứng trước cửa sổ.
Thẩm Mặc Thần đứng phía sau.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Nhưng không ai nói gì.
Cuối cùng.
Cô hỏi:
"Nếu một ngày tôi phát hiện anh cũng là kẻ thù của tôi?"
Anh trả lời ngay lập tức:
"Tôi sẽ để em tự tay phán quyết tôi."
Cô quay lại.
"Tại sao?"
Thẩm Mặc Thần nhìn cô.
"Bởi vì tôi có thể mất tất cả."
"Nhưng tôi không muốn mất quyền được em tin tưởng."
Khoảnh khắc đó.
Thẩm Thanh hiểu.
Có những người không hoàn hảo.
Có những người từng mắc sai lầm.
Nhưng họ vẫn lựa chọn quay lại.
Đứng bên cạnh cô.
Bên ngoài.
Bầu trời bắt đầu sáng.
Nhưng không ai biết.
Trong bóng tối sâu nhất.
Một người khác đã mở mắt.
Người thật sự đứng sau ZERO.
Và cuộc chiến mới...
Chỉ vừa bắt đầu.