Phó Giáo Sư, Yêu Em Đi - Chương 27: Người Điều Khiển ZERO – Kẻ Thật Sự Sau Bàn Cờ
Có một sự thật đáng sợ hơn việc phát hiện kẻ thù.
Đó là phát hiện...
Kẻ thù mà mình luôn cảnh giác.
Cũng chỉ là một quân cờ.
ZERO từng khiến cả thế giới ngầm sợ hãi.
Một cái tên đại diện cho sự kiểm soát.
Một người có thể thao túng thị trường.
Một người có thể khiến những gia tộc lớn lao đao chỉ bằng vài dòng lệnh.
Nhưng không ai biết.
Phía sau ZERO...
Còn có một người khác.
Một bàn tay chưa từng xuất hiện.
Một người thật sự đặt ra luật chơi.
Sau khi đoạn video của mẹ Thẩm Thanh được giải mã.
Không khí trong căn phòng bí mật trở nên nặng nề.
ZERO không còn nói chuyện.
Hắn chỉ nhìn màn hình.
Trên màn hình là một dòng chữ cuối cùng:
"ZERO, con chưa bao giờ là người chiến thắng."
Bàn tay hắn siết chặt.
Lần đầu tiên sau mười năm.
Hắn cảm thấy bị xúc phạm.
Không phải bởi Thẩm Thanh.
Không phải bởi Thẩm gia.
Mà bởi người đứng phía sau hắn.
Một người trợ lý bước vào.
"ZERO."
"Chúng ta phát hiện một tín hiệu lạ."
Hắn ngẩng đầu.
"Ai?"
Người kia do dự.
"Người gửi tín hiệu..."
"Là từ hệ thống cũ của Hắc Kim."
ZERO im lặng.
Hệ thống cũ.
Chỉ có một người từng có quyền truy cập.
"Mẹ của Thẩm Thanh?"
Người trợ lý lắc đầu.
"Không."
"Người khác."
Màn hình hiện lên một cái tên.
THẨM MINH VIỄN.
ZERO đứng bật dậy.
"Không thể nào."
"Người đó đã chết."
Cùng lúc đó.
Thẩm Mặc Thần cũng nhận được thông tin tương tự.
Một địa chỉ.
Một thời gian.
Và một câu duy nhất:
"Muốn biết ai đã hủy hoại Thẩm gia?"
"Hãy đến gặp người anh trai đã chết của cậu."
Thẩm Mặc Thần nhìn dòng chữ.
Sắc mặt thay đổi.
Thẩm Thanh nhận ra.
"Anh biết người này?"
Anh im lặng.
Một lúc sau.
"Anh trai tôi."
"Thẩm Minh Viễn."
"Người mà cả Thẩm gia đều nghĩ đã chết."
Đêm đó.
Hai người đến một căn biệt thự bỏ hoang ngoài thành phố.
Nơi này từng thuộc về chi thứ của Thẩm gia.
Nhưng mười năm trước.
Sau cái chết của mẹ Thẩm Thanh.
Nó biến mất khỏi bản đồ.
Cánh cửa mở ra.
Một người đàn ông đứng bên trong.
Ánh sáng chiếu lên gương mặt hắn.
Thẩm Mặc Thần đứng chết lặng.
"Anh..."
Người đàn ông cười nhẹ.
"Lâu rồi không gặp."
Không ai nói gì.
Bởi vì sự thật quá khó tin.
Người đã được chôn trong ký ức mười năm.
Đang đứng trước mặt họ.
Thẩm Mặc Thần bước lên.
"Tại sao?"
"Anh còn sống?"
Thẩm Minh Viễn nhìn em trai.
"Vì nếu anh chết thật."
"Không ai có thể lật lại bàn cờ."
"Anh là người đứng sau ZERO?"
Câu hỏi của Thẩm Mặc Thần khiến không khí đóng băng.
Thẩm Minh Viễn không phủ nhận.
"Đúng."
Thẩm Thanh nhìn hắn.
"Vậy tất cả chuyện này..."
"Đều do anh tạo ra?"
Thẩm Minh Viễn nhìn cô.
Ánh mắt phức tạp.
"Không."
"Anh chỉ tiếp tục thứ mà mẹ em đã bắt đầu."
Thẩm Thanh sững người.
"Mẹ tôi?"
"Đúng."
"Năm đó bà ấy không muốn phá hủy Thẩm gia."
"Bà ấy muốn cứu nó."
Thẩm Minh Viễn lấy ra một tập tài liệu.
Bên trong là bằng chứng cuối cùng.
"Thẩm gia không phải nạn nhân."
"Cũng không phải kẻ thù duy nhất."
"Mười năm trước."
"Có một thế lực khác muốn kiểm soát Hắc Kim."
"ZERO được tạo ra để chống lại chúng."
Thẩm Thanh nhìn hắn.
"Nhưng tại sao lại kéo tôi vào?"
Thẩm Minh Viễn im lặng.
Sau đó nói:
"Vì em là người duy nhất mẹ em tin tưởng."
Một tiếng động vang lên.
Bên ngoài.
Hàng loạt xe xuất hiện.
Người của Thẩm gia.
Cuộc thanh trừng bắt đầu.
Một giọng nói vang lên:
"Thẩm Thanh."
"Ra ngoài."
"Chúng tôi chỉ cần Hắc Kim."
Thẩm Mặc Thần bước lên phía trước cô.
Nhưng lần này.
Thẩm Thanh kéo anh lại.
"Không."
"Tôi sẽ tự đi."
Anh nhìn cô.
"Nguy hiểm."
Cô lắc đầu.
"Em đã chạy trốn sự thật đủ lâu rồi."
"Đến lúc em phải đối mặt."
Khoảnh khắc đó.
Thẩm Mặc Thần nhận ra.
Cô gái từng cần anh bảo vệ.
Đã trở thành người có thể đứng cạnh anh chiến đấu.
Nhưng ngay khi Thẩm Thanh bước ra.
Một tiếng súng vang lên.
Thẩm Mặc Thần lập tức kéo cô vào lòng.
Viên đạn xuyên qua vai anh.
"Thẩm Mặc Thần!"
Cô hoảng hốt.
Anh vẫn giữ chặt cô.
Chỉ nói:
"Đừng sợ."
"Anh vẫn ở đây."
Ở phía xa.
Một người đàn ông nhìn tất cả.
Không phải Thẩm Minh Viễn.
Không phải ZERO.
Một người chưa từng xuất hiện.
Hắn nói:
"Cuối cùng cũng đến lúc."
"Con gái của người phụ nữ đó đã bước lên bàn cờ."
"Ván cuối cùng..."
"Bắt đầu rồi."