Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 6: Người Đàn Ông Không Thuộc Về Ánh Sáng – Bí Mật Của Thẩm Tư Viễn
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 6: Người Đàn Ông Không Thuộc Về Ánh Sáng – Bí Mật Của Thẩm Tư Viễn
Lâm Tử Diên từng nghĩ...
Một người đàn ông như Thẩm Tư Viễn sinh ra đã đứng trên đỉnh cao.
Anh có tiền.
Có quyền.
Có địa vị mà vô số người mơ ước.
Nhưng sau khi biết được một phần quá khứ của anh, cô mới phát hiện...
Người đàn ông ấy chưa từng thật sự thuộc về ánh sáng.
Anh chỉ là người đã học cách sống trong bóng tối.
Ba ngày sau cuộc gặp với Tần Nhã.
Lâm Tử Diên bắt đầu điều tra.
Cô không hỏi Thẩm Tư Viễn nữa.
Bởi vì cô biết.
Nếu anh muốn nói, anh đã nói từ lâu.
Nếu anh không muốn nói...
Dù cô hỏi bao nhiêu lần cũng vô ích.
Cô bắt đầu tìm kiếm những tài liệu cũ về vụ tai nạn mười năm trước.
Nhưng tất cả thông tin đều giống nhau.
"Mẹ Lâm Tử Diên qua đời vì tai nạn giao thông."
Không có nghi vấn.
Không có nhân chứng.
Không có bằng chứng bất thường.
Quá sạch sẽ.
Sạch đến mức đáng sợ.
Lâm Tử Diên nhìn màn hình máy tính.
Cô hiểu.
Một vụ việc thật sự đơn giản sẽ không thể bị xóa sạch dấu vết như vậy.
"Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì?"
Cô tự hỏi.
Cùng lúc đó.
Tại tầng cao nhất của tập đoàn Thẩm thị.
Thẩm Tư Viễn đứng trước cửa kính.
Nhìn thành phố bên dưới.
"Thẩm tổng."
Trợ lý Lục bước vào.
"Đã tìm được người điều tra cô Lâm."
Thẩm Tư Viễn quay lại.
"Ai?"
"Người của Trần gia."
Ánh mắt anh lạnh xuống.
"Trần Dịch?"
"Không."
Lục Minh lắc đầu.
"Người đứng sau hắn."
Một tập hồ sơ được đặt lên bàn.
Thẩm Tư Viễn mở ra.
Bên trong chỉ có một cái tên.
Tần gia.
Thẩm Tư Viễn im lặng.
Mười năm trước.
Tần gia từng là đối thủ lớn nhất của Thẩm gia.
Nhưng sau một trận tranh đấu.
Tần gia biến mất khỏi giới kinh doanh.
Mọi người đều nghĩ bọn họ đã thất bại.
Nhưng không ai biết...
Một người của Tần gia vẫn luôn chờ thời cơ quay lại.
"Thẩm tổng."
Lục Minh thấp giọng.
"Chúng ta có cần bảo vệ cô Lâm không?"
Thẩm Tư Viễn không trả lời ngay.
Một lúc sau.
Anh nói:
"Không phải bảo vệ."
"Phải đảm bảo cô ấy được tự do lựa chọn."
Lục Minh hơi bất ngờ.
Bởi vì từ trước đến nay.
Thẩm Tư Viễn chưa từng quan tâm cảm xúc của bất kỳ ai.
Nhưng với Lâm Tử Diên...
Anh luôn đặt cô lên trước mọi thứ.
Buổi tối.
Lâm Tử Diên trở về nhà.
Cô nhìn thấy Thẩm Tư Viễn đang chờ mình.
Trên bàn là bữa tối đã nguội.
"Anh chưa ăn?"
Cô hỏi.
"Chờ em."
Một câu trả lời đơn giản.
Nhưng khiến cô không biết phải nói gì.
"Thẩm Tư Viễn."
"Hửm?"
"Nếu một ngày em phát hiện anh từng làm chuyện khiến em tổn thương..."
"Còn nếu chuyện đó liên quan đến mẹ em..."
"Anh sẽ làm gì?"
Người đàn ông trước mặt im lặng.
Rất lâu.
Sau đó anh nói:
"Anh sẽ chấp nhận mọi quyết định của em."
Lâm Tử Diên nhìn anh.
"Anh không giữ em lại sao?"
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
Ánh mắt anh dịu xuống.
"Anh muốn giữ."
"Nhưng anh không muốn dùng bí mật hay quá khứ để ép em ở lại."
Lần đầu tiên.
Lâm Tử Diên cảm nhận được sự cô đơn trong anh.
Không phải sự cô đơn của một người không có ai bên cạnh.
Mà là sự cô đơn của một người đã quen tự gánh chịu tất cả.
Đêm đó.
Một chuyện xảy ra khiến mọi thứ thay đổi.
Lâm Tử Diên nhận được một phong thư.
Không có tên người gửi.
Bên trong chỉ có một bức ảnh.
Ảnh chụp mười năm trước.
Mẹ cô.
Thẩm Tư Viễn.
Và một người đàn ông khác.
Người đàn ông đó...
Chính là cha cô.
Nhưng điều khiến cô kinh ngạc nhất là dòng chữ phía sau.
"Gia đình cô không tan vỡ vì tai nạn."
"Mà vì một sự phản bội."
Lâm Tử Diên run tay.
Cô lập tức tìm Thẩm Tư Viễn.
Nhưng khi mở cửa phòng làm việc...
Cô nhìn thấy anh đang cầm một khẩu súng cũ.
Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy một mặt khác của anh.
Một Thẩm Tư Viễn lạnh lùng.
Nguy hiểm.
Xa lạ.
Anh nhanh chóng giấu đi.
Nhưng đã quá muộn.
"Anh là ai?"
Lâm Tử Diên hỏi.
"Rốt cuộc anh là người như thế nào?"
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
Rất lâu sau.
Anh mới nói:
"Diên Diên."
"Anh không phải người tốt như em nghĩ."
"Nhưng anh cũng chưa từng là người muốn làm tổn thương em."
Ngoài cửa.
Một chiếc xe màu đen lặng lẽ rời đi.
Trong xe.
Người đàn ông bí ẩn nhìn màn hình.
"Cuối cùng cô ấy cũng nhìn thấy bộ mặt thật của Thẩm Tư Viễn."
"Ván cờ..."
"Bắt đầu rồi."