Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 8: Người Điều Khiển Bàn Cờ – Kẻ Thù Thật Sự Xuất Hiện
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 8: Người Điều Khiển Bàn Cờ – Kẻ Thù Thật Sự Xuất Hiện
Mưa rơi cả đêm.
Thành phố chìm trong một màu xám lạnh.
Trong căn biệt thự nhà họ Thẩm.
Không khí chưa bao giờ căng thẳng đến vậy.
Bởi vì tối nay...
Một người đã biến mất mười năm.
Cuối cùng cũng trở lại.
Phòng họp chính của Thẩm gia.
Mười hai người ngồi quanh chiếc bàn dài.
Tất cả đều là những người có quyền lực nhất trong gia tộc.
Nhưng hôm nay.
Không ai dám lên tiếng.
Bởi vì người ngồi ở vị trí chủ tọa...
Không phải Thẩm lão gia.
Mà là một người đàn ông trung niên mặc vest đen.
Thẩm Chính Hạo.
Cha của Thẩm Tư Viễn.
Người mà mười năm trước đã tuyên bố con trai mình chết.
Người mà tất cả mọi người nghĩ đã rút lui khỏi quyền lực.
Nhưng hôm nay.
Ông ta quay lại.
"Đã lâu không gặp."
Giọng nói bình thản.
Nhưng lại khiến cả căn phòng lạnh đi.
Một người trong hội đồng run giọng.
"Chính Hạo..."
"Ông không phải đã rời khỏi Thẩm gia rồi sao?"
Thẩm Chính Hạo cười nhẹ.
"Rời khỏi?"
"Ta chỉ đứng phía sau nhìn các người chơi trò chơi mà thôi."
Ánh mắt ông ta dừng lại trên cửa.
Đúng lúc đó.
Cánh cửa mở ra.
Thẩm Tư Viễn bước vào.
Khoảnh khắc nhìn thấy cha mình.
Ánh mắt anh không có kinh ngạc.
Chỉ có lạnh lùng.
"Cuối cùng ông cũng xuất hiện."
Thẩm Chính Hạo nhìn con trai.
"Con trưởng thành hơn ta nghĩ."
"Nhưng vẫn có một điểm yếu."
Ông ta nhìn về phía Lâm Tử Diên.
"Con bé đó."
Không khí lập tức thay đổi.
Sắc mặt Thẩm Tư Viễn lạnh xuống.
"Đừng nhắc đến cô ấy."
Thẩm Chính Hạo bật cười.
"Con trai ta."
"Ngày trước con không quan tâm bất kỳ ai."
"Nhưng bây giờ..."
"Con lại sẵn sàng đối đầu với cả gia tộc vì một người phụ nữ."
Thẩm Tư Viễn bước tới.
Từng bước.
Áp lực mạnh mẽ khiến mọi người trong phòng không dám thở mạnh.
"Ông sai rồi."
"Không phải vì cô ấy."
"Mà vì lần này..."
"Tôi sẽ không để bất kỳ ai tiếp tục điều khiển cuộc đời tôi."
Một câu nói.
Tuyên chiến.
Cùng lúc đó.
Lâm Tử Diên đang ở nhà.
Cô nhận được một bưu kiện.
Không có người gửi.
Nhưng bên trong...
Là một chiếc USB.
Cô do dự vài giây.
Sau đó mở máy.
Một đoạn video xuất hiện.
Hình ảnh cũ.
Mười năm trước.
Mẹ cô.
Thẩm Chính Hạo.
Và một cuộc tranh cãi.
Giọng mẹ cô vang lên:
"Ông không thể làm vậy!"
"Con bé không liên quan!"
Thẩm Chính Hạo lạnh lùng trả lời:
"Muốn bảo vệ nó?"
"Vậy cô phải trả giá."
Lâm Tử Diên chết lặng.
Người trong video...
Không chỉ biết mẹ cô.
Mà còn từng uy hiếp bà.
Nhưng điều đáng sợ hơn...
Là câu nói cuối cùng.
Trước khi video kết thúc.
Mẹ cô nhìn về phía camera.
Giống như biết sẽ có ngày con gái mình xem được.
Bà nói:
"Diên Diên."
"Nếu một ngày con nhìn thấy đoạn video này..."
"Đừng tin tất cả những gì con nghe."
"Đừng hận Thẩm Tư Viễn."
Lâm Tử Diên sững người.
Tại sao?
Tại sao mẹ cô lại nói như vậy?
Nếu Thẩm Tư Viễn là con trai của người hại bà...
Tại sao bà lại bảo cô đừng hận anh?
Cùng lúc đó.
Trần Dịch nhận được một cuộc gọi.
Hắn nhìn số điện thoại.
Không dám nghe.
Nhưng cuối cùng vẫn nhấn nút.
"Chuyện gì?"
Giọng nam lạnh lùng vang lên.
"Anh muốn lấy lại Lâm Tử Diên?"
Trần Dịch im lặng.
"Muốn."
"Vậy hãy làm đúng những gì tôi bảo."
"Phá hủy lòng tin giữa cô ta và Thẩm Tư Viễn."
Trần Dịch nhíu mày.
"Anh muốn tôi làm gì?"
Một nụ cười lạnh vang lên.
"Đưa cho cô ấy sự thật."
"Nhưng chỉ một nửa."
Trần Dịch hiểu.
Đây là cách tàn nhẫn nhất.
Không cần nói dối.
Chỉ cần giấu đi phần quan trọng nhất.
Buổi tối.
Thẩm Tư Viễn trở về.
Anh thấy Lâm Tử Diên ngồi trong phòng khách.
Trên bàn.
Là chiếc USB.
Ánh mắt anh thay đổi.
"Em đã xem rồi?"
Lâm Tử Diên nhìn anh.
"Anh biết?"
Anh im lặng.
Sự im lặng đó chính là câu trả lời.
"Anh biết tất cả."
Giọng cô run lên.
"Anh biết cha anh đã làm gì với mẹ tôi."
"Anh biết ông ta liên quan đến chuyện năm đó."
"Nhưng anh vẫn cưới tôi."
Thẩm Tư Viễn bước tới.
"Diên Diên."
"Nghe anh giải thích."
Nhưng cô lùi lại.
"Vậy nói cho tôi biết."
"Anh cưới tôi..."
"Là vì yêu tôi?"
"Hay vì muốn chuộc lỗi cho gia đình anh?"
Câu hỏi đó.
Lần đầu tiên khiến Thẩm Tư Viễn mất bình tĩnh.
Anh nắm lấy tay cô.
Nhưng rất nhanh buông ra.
Bởi vì anh sợ làm cô đau.
"Anh cưới em..."
"Vì anh yêu em."
Lâm Tử Diên nhìn anh.
Nước mắt rơi xuống.
"Nhưng anh chưa từng cho tôi cơ hội lựa chọn."
Thẩm Tư Viễn im lặng.
Bởi vì cô nói đúng.
Anh từng nghĩ.
Chỉ cần bảo vệ cô.
Là đủ.
Nhưng anh quên mất.
Một người phụ nữ mạnh mẽ như cô...
Không cần một chiếc lồng vàng.
Cô cần sự thật.
Đêm đó.
Thẩm Tư Viễn rời khỏi biệt thự.
Anh đứng dưới mưa.
Lần đầu tiên trong mười năm.
Người đàn ông chưa từng cúi đầu...
Lại cảm thấy bất lực.
Trong bóng tối.
Một người đang quan sát tất cả.
Không phải Thẩm Chính Hạo.
Không phải Trần Dịch.
Mà là một người khác.
Một người đứng sau tất cả.
Người đó đặt ly rượu xuống.
Cười nhẹ.
"Cuối cùng cũng đến bước này."
"Thẩm Tư Viễn."
"Ta muốn xem..."
"Khi mất đi người phụ nữ quan trọng nhất..."
"Ngươi còn có thể mạnh mẽ được bao lâu."