Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 10: Người Đàn Ông Chống Lại Cả Thế Giới Vì Em
Có những lời hứa.
Một khi đã nói ra.
Sẽ không bao giờ có thể quay lại.
Mười năm trước.
Một cậu thiếu niên đứng giữa đêm mưa.
Máu chảy trên trán.
Sinh mạng chỉ còn một nửa.
Nhưng một người phụ nữ xa lạ lại đưa tay cứu anh.
Bà nói:
"Đừng chết."
"Con còn có người cần bảo vệ."
Khi đó.
Thẩm Tư Viễn không hiểu.
Người phụ nữ đó đang nói đến ai.
Mãi đến nhiều năm sau.
Anh mới biết.
Người mà bà muốn anh bảo vệ...
Là con gái duy nhất của bà.
Lâm Tử Diên.
Hiện tại.
Sau khi nhận được tin nhắn lạ.
Lâm Tử Diên ngồi rất lâu trong xe.
Cô nhìn địa chỉ trên điện thoại.
Một khu nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô.
Một nơi quá quen thuộc với những vụ việc không thể nói ra ánh sáng.
Lý trí nói với cô.
Không nên đi.
Nhưng trái tim lại nói.
Nếu cô không đi...
Có thể cô sẽ không bao giờ biết được sự thật về mẹ mình.
Cuối cùng.
Cô vẫn quyết định đi.
Nhưng cô không biết.
Ngay khi cô rời khỏi biệt thự.
Thẩm Tư Viễn đã nhận được tin.
"Thẩm tổng."
Trợ lý Lục bước nhanh vào.
"Phu nhân rời đi một mình."
Ánh mắt Thẩm Tư Viễn lập tức thay đổi.
"Địa điểm?"
Lục Minh đưa điện thoại.
Chỉ một giây sau.
Gương mặt luôn bình tĩnh của Thẩm Tư Viễn trở nên lạnh đáng sợ.
"Nơi đó..."
"Là kho cũ của Tần gia."
Mười năm trước.
Chính tại nơi đó.
Một người đã chết.
Một bí mật đã bị chôn vùi.
Và cũng chính tại đó...
Cuộc đời của Thẩm Tư Viễn đã thay đổi.
"Chuẩn bị xe."
Lục Minh sửng sốt.
"Thẩm tổng."
"Nhưng nếu chúng ta đến đó..."
"Thẩm gia sẽ biết."
Thẩm Tư Viễn khoác áo.
Ánh mắt không có chút do dự.
"Họ biết thì sao?"
"Tôi đã nhẫn nhịn đủ mười năm."
Tại nhà kho cũ.
Lâm Tử Diên bước xuống xe.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh.
Không có ai.
Không có ánh sáng.
Chỉ có tiếng gió lạnh.
"Có ai không?"
Cô lên tiếng.
Không ai trả lời.
Cô bước sâu vào bên trong.
Một chiếc bàn cũ đặt giữa căn phòng.
Trên đó có một chiếc hộp.
Lâm Tử Diên tiến lại.
Mở ra.
Bên trong là một cuốn nhật ký.
Của mẹ cô.
Tay cô run lên.
Cô chưa từng nghĩ.
Có ngày cô sẽ được nhìn thấy chữ viết của mẹ một lần nữa.
Trang đầu tiên.
Chỉ có một câu:
"Nếu Diên Diên đọc được những dòng này..."
"Có nghĩa là mẹ đã không thể ở bên con."
Nước mắt cô rơi xuống.
Nhưng ngay lúc đó.
Một tiếng vỗ tay vang lên.
"Thật cảm động."
Lâm Tử Diên quay đầu.
Một người đàn ông bước ra khỏi bóng tối.
Trần Dịch.
Cô lạnh mặt.
"Là anh?"
Trần Dịch cười.
"Anh cũng không muốn làm vậy."
"Nhưng anh không còn lựa chọn."
"Anh bị ai ép?"
Trần Dịch im lặng.
Bởi vì hắn biết.
Một khi nói ra cái tên đó.
Cuộc đời hắn cũng kết thúc.
Đúng lúc đó.
Một giọng nói vang lên.
"Để tôi nói."
Cánh cửa phía sau mở ra.
Một người đàn ông trung niên bước vào.
Lâm Tử Diên nhìn ông ta.
Cả người cứng lại.
"Thẩm Chính Hạo..."
Cha của Thẩm Tư Viễn.
Ông ta mỉm cười.
"Cuối cùng cũng gặp."
"Con gái của người phụ nữ đó."
Lâm Tử Diên siết chặt tay.
"Ông muốn gì?"
Thẩm Chính Hạo nhìn cô.
"Ta muốn xem..."
"Con có giống mẹ con không."
"Cứng đầu."
"Tin người."
"Và sẵn sàng hy sinh vì người khác."
Lâm Tử Diên lạnh lùng:
"Mẹ tôi chết vì ông?"
Thẩm Chính Hạo không trả lời.
Nhưng sự im lặng đó...
Đã là câu trả lời.
Đúng lúc này.
Một tiếng động lớn vang lên.
Cánh cửa nhà kho bị đá bật.
Tất cả mọi người quay lại.
Thẩm Tư Viễn xuất hiện.
Ánh mắt anh lạnh đến đáng sợ.
"Thả cô ấy ra."
Thẩm Chính Hạo nhìn con trai.
"Con vẫn đến."
Thẩm Tư Viễn bước tới.
"Ông biết tôi sẽ đến."
"Đúng."
"Vì con luôn giống ta."
Thẩm Tư Viễn cười lạnh.
"Không."
"Tôi khác ông."
"Tôi không dùng người mình yêu làm quân cờ."
Câu nói khiến tất cả im lặng.
Lâm Tử Diên nhìn anh.
Lần đầu tiên.
Cô thấy rõ.
Người đàn ông này thật sự đã lựa chọn cô.
Không phải vì trách nhiệm.
Không phải vì lời hứa.
Mà vì tình yêu.
Thẩm Chính Hạo cười.
"Con nghĩ cứu được cô ta là thắng sao?"
Ông ta lấy ra một tập tài liệu.
Ném xuống đất.
"Con nên hỏi cô ta."
"Tại sao mẹ cô ta năm đó lại chết."
Lâm Tử Diên cúi xuống.
Mở tài liệu.
Một dòng chữ khiến cô sững người.
"Tai nạn năm đó không phải nhằm vào mẹ cô."
"Mục tiêu thật sự là Thẩm Tư Viễn."
Cô quay sang nhìn anh.
"Anh?"
Thẩm Tư Viễn im lặng.
Bởi vì đây là bí mật anh luôn giấu.
Mẹ cô không chết vì một cuộc tranh chấp bình thường.
Bà chết vì đã cứu anh.
Lâm Tử Diên bật khóc.
Không phải vì hận.
Mà vì đau.
"Mẹ tôi..."
"Đã chết vì cứu anh?"
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
Giọng khàn đi.
"Đúng."
"Và đó là lý do anh luôn cảm thấy mình nợ em."
Lâm Tử Diên lắc đầu.
"Nhưng anh không hiểu."
"Cái tôi cần không phải là món nợ."
"Mà là sự thật."
Thẩm Tư Viễn bước tới.
Nhẹ nhàng nắm tay cô.
"Anh hiểu."
"Cho nên từ hôm nay."
"Anh sẽ không giấu em bất cứ điều gì nữa."
Đêm đó.
Thẩm Tư Viễn chính thức tuyên bố với Thẩm gia.
"Người nào động vào Lâm Tử Diên..."
"Chính là đối đầu với tôi."
Không còn là nhị thiếu gia im lặng.
Không còn là người đứng sau màn.
Mà là Thẩm Tư Viễn.
Người sẵn sàng phá hủy cả gia tộc để bảo vệ người mình yêu.
Nhưng anh không biết.
Ở phía sau tất cả.
Có một người vẫn đang quan sát.
Người thật sự điều khiển Trần Dịch.
Người thật sự khởi động cuộc chiến này.
Một người phụ nữ đứng trước cửa sổ.
Nhìn ảnh của Thẩm Tư Viễn.
Cô ta mỉm cười.
"Anh vẫn giống mười năm trước."
"Vẫn chọn cô ấy."
"Vậy thì..."
"Để xem lần này..."
"Anh có thể bảo vệ cô ấy đến cuối cùng không."