Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 13: Kẻ Thù Không Đội Trời Chung – Người Đàn Ông Trở Lại
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 13: Kẻ Thù Không Đội Trời Chung – Người Đàn Ông Trở Lại
Có những người biến mất không phải vì họ đã chết.
Mà bởi vì họ đang chờ một thời điểm thích hợp để quay trở lại.
Một khi họ xuất hiện.
Cả thế giới sẽ phải trả giá.
Mười năm trước.
Lâm Uyển Thanh từng nói với con gái một câu.
"Diên Diên."
"Trên đời này có hai loại người."
"Một loại muốn bảo vệ con."
"Một loại muốn lợi dụng con."
Khi đó Lâm Tử Diên còn quá nhỏ.
Cô không hiểu ý nghĩa câu nói ấy.
Nhưng hôm nay.
Cô cuối cùng cũng hiểu.
Trong thế giới của Thẩm gia.
Không có người tốt hoàn toàn.
Cũng không có kẻ xấu hoàn toàn.
Chỉ có những người đang tranh giành quyền được sống.
Sau khi Thẩm Cảnh Hàn công bố đoạn video buộc tội Lâm Tử Diên.
Toàn bộ Thẩm gia rơi vào hỗn loạn.
Các cổ đông lớn liên tục gây áp lực.
Tin tức về "người thừa kế bí ẩn của Thẩm gia" lan truyền khắp giới kinh doanh.
Một cô gái không mang họ Thẩm.
Lại có quyền quyết định tương lai của tập đoàn khổng lồ.
Điều đó khiến vô số người bất an.
Tại biệt thự.
Lâm Tử Diên đứng trước cửa sổ.
Nhìn thành phố bên ngoài.
Cô từng nghĩ cuộc đời mình rất đơn giản.
Học tập.
Làm việc.
Kết hôn.
Có một gia đình bình thường.
Nhưng chỉ trong vài ngày.
Cô phát hiện mình bị kéo vào một thế giới hoàn toàn khác.
Một thế giới có âm mưu.
Có phản bội.
Có những bí mật được đổi bằng máu.
Thẩm Tư Viễn bước đến phía sau cô.
"Em hối hận không?"
Lâm Tử Diên không quay đầu.
"Hối hận chuyện gì?"
"Vì đã đồng ý kết hôn với anh."
Căn phòng yên lặng.
Một lúc sau.
Cô nhẹ giọng:
"Trước đây có."
Thẩm Tư Viễn khựng lại.
Nhưng cô nói tiếp:
"Nhưng bây giờ thì không."
Anh nhìn cô.
"Vì sao?"
Lâm Tử Diên quay lại.
Ánh mắt cô không còn yếu đuối.
"Vì nếu không gặp anh."
"Tôi sẽ không bao giờ biết sự thật về mẹ mình."
"Và tôi cũng sẽ không biết..."
"Có một người từng âm thầm bảo vệ tôi suốt mười năm."
Ánh mắt Thẩm Tư Viễn dao động.
Anh đưa tay ôm cô.
Nhưng lần này.
Lâm Tử Diên không né tránh.
Cô chủ động ôm lại anh.
"Thẩm Tư Viễn."
"Từ bây giờ."
"Đừng bảo vệ tôi một mình nữa."
"Hãy để tôi chiến đấu cùng anh."
Cùng lúc đó.
Tại một căn biệt thự bí mật ở phía Tây thành phố.
Một người đàn ông đứng trước cửa sổ.
Ông ta khoảng năm mươi tuổi.
Gương mặt lạnh lùng.
Trên tay cầm một bức ảnh cũ.
Trong ảnh.
Là Lâm Uyển Thanh.
"Cuối cùng..."
"Con gái cô ấy cũng lớn rồi."
Người phía sau hỏi:
"Ông chủ."
"Chúng ta có cần ra tay không?"
Người đàn ông cười nhạt.
"Không vội."
"Trò chơi chỉ mới bắt đầu."
Tên ông ta.
Tần Mặc Phong.
Một cái tên từng khiến cả giới kinh doanh khiếp sợ.
Một người từng là đối tác thân thiết nhất của Lâm Uyển Thanh.
Cũng là người cuối cùng gặp bà trước khi bà qua đời.
Tại Thẩm gia.
Thẩm Tư Viễn nhận được một tập hồ sơ.
Người gửi không để tên.
Bên trong chỉ có một dòng.
"Người mà cậu nghĩ đã chết, thật ra vẫn đang sống."
Anh mở hồ sơ.
Bên trong là hình ảnh.
Một người đàn ông.
Thẩm Tư Viễn lập tức đứng bật dậy.
Không thể tin được.
"Không thể nào..."
Bởi vì người trong ảnh...
Chính là người năm đó đã biến mất cùng toàn bộ bằng chứng về cái chết của Lâm Uyển Thanh.
Tần Mặc Phong.
Người từng được xem là kẻ thù lớn nhất của Thẩm gia.
Mười năm trước.
Sau cái chết của Lâm Uyển Thanh.
Tần Mặc Phong biến mất.
Mọi người đều cho rằng ông ta đã chết.
Nhưng bây giờ.
Ông ta trở lại.
Một cuộc gọi đến.
Giọng đàn ông vang lên:
"Thẩm Tư Viễn."
"Đã lâu không gặp."
Sắc mặt anh lạnh xuống.
"Ông muốn gì?"
Tần Mặc Phong cười.
"Tôi muốn lấy lại thứ thuộc về tôi."
"Và tôi muốn gặp con gái của Lâm Uyển Thanh."
Thẩm Tư Viễn siết chặt điện thoại.
"Ông không được phép đến gần cô ấy."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó cười lớn.
"Vẫn như năm đó."
"Cậu vẫn muốn bảo vệ cô ấy."
"Cậu có biết không?"
"Chính vì cậu muốn bảo vệ cô ấy..."
"Mà cô ấy mới trở thành mục tiêu."
Trong khi đó.
Thẩm Cảnh Hàn đã bí mật gặp một người.
Một người phụ nữ.
Người đứng sau mọi chuyện.
"Cô đã hứa."
Thẩm Cảnh Hàn nói.
"Tôi giúp cô lấy quyền kiểm soát Thẩm gia."
"Cô sẽ giúp tôi trở thành người đứng đầu."
Người phụ nữ nâng ly rượu.
Ánh mắt lạnh lẽo.
"Đương nhiên."
"Nhưng anh quên một điều."
"Trong cuộc chơi này..."
"Kẻ phản bội thường là người bị loại bỏ đầu tiên."
Thẩm Cảnh Hàn biến sắc.
Bởi vì lúc này anh mới nhận ra.
Anh cũng chỉ là một quân cờ.
Đêm đó.
Lâm Tử Diên mở chiếc hộp mẹ để lại.
Bên trong còn một thứ.
Một chiếc nhẫn.
Mặt trong khắc một chữ.
"L."
Tống Nhã gọi điện.
Giọng nói nghiêm trọng:
"Diên Diên."
"Cô cần biết một chuyện."
"Chiếc nhẫn đó..."
"Không phải của mẹ cô."
Lâm Tử Diên sững người.
"Vậy của ai?"
Tống Nhã im lặng.
Rồi nói:
"Nó thuộc về người sáng lập Thẩm gia."
"Cũng là bằng chứng chứng minh..."
"Cô mới là người có quyền thừa kế thật sự."
Lâm Tử Diên nhìn chiếc nhẫn.
Lần đầu tiên.
Cô nhận ra.
Cuộc đời cô từ khi sinh ra...
Đã không thuộc về chính mình.
Nhưng lần này.
Cô không chạy trốn nữa.
Cô sẽ tự mình bước lên bàn cờ.
Và giành lại tất cả.