Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 21: Kẻ Phản Bội Trong Bóng Tối – Người Thẩm Gia Không Ngờ Tới
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 21: Kẻ Phản Bội Trong Bóng Tối – Người Thẩm Gia Không Ngờ Tới
Có những kẻ thù...
Không cần xuất hiện trước mặt.
Không cần cầm dao.
Không cần bóp cò súng.
Bởi vì thứ đáng sợ nhất của họ...
Là sự tin tưởng mà họ đã nhận được trước đó.
Mười năm.
Suốt mười năm.
Thẩm gia luôn tin rằng kẻ phá hủy gia tộc mình là một thế lực bên ngoài.
Họ nghĩ đó là ZERO.
Họ nghĩ đó là những tập đoàn đối thủ.
Họ nghĩ đó là những kẻ tham lam muốn chiếm lấy quyền lực.
Nhưng không ai từng nghĩ...
Kẻ thật sự đẩy tất cả xuống vực sâu.
Lại chính là người luôn đứng bên cạnh họ.
Căn nhà bỏ hoang ngoài thành phố.
Sau khi giọng nói kia vang lên.
Không khí trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ.
Lâm Tử Diên nhìn người đàn ông trước mặt.
Cô không biết ông ta là ai.
Nhưng ánh mắt ấy...
Lại khiến cô cảm thấy quen thuộc.
Thẩm Tư Viễn bước lên trước bảo vệ cô.
"Ông là ai?"
Người đàn ông cười nhẹ.
"Ta là người đã chứng kiến tất cả."
"Bao gồm cả đêm mẹ cô chết."
Lâm Tử Diên siết chặt tay.
"Ai đã giết mẹ tôi?"
Người đàn ông nhìn cô.
Nhưng không trả lời ngay.
Ông ta chỉ lấy ra một tập hồ sơ cũ.
Đặt xuống bàn.
"Bên trong có tên người đó."
"Nhưng cô có đủ can đảm để xem không?"
Lâm Tử Diên không do dự.
Cô mở hồ sơ.
Trang đầu tiên.
Là danh sách những người có mặt trong đêm Lâm Uyển Thanh gặp nạn.
Tên đầu tiên:
Thẩm Chính Hạo.
Tên thứ hai:
Thẩm Minh Viễn.
Tên thứ ba:
Lục Thành Phong.
Nhưng dòng cuối cùng...
Khiến cả người cô cứng lại.
Người báo tin: Trần Dịch.
"Không thể nào..."
Lâm Tử Diên lùi lại.
Thẩm Tư Viễn cũng biến sắc.
"Trần Dịch?"
Người đàn ông gật đầu.
"Đúng."
"Nhưng hắn không phải kẻ chủ mưu."
"Hắn chỉ là một quân cờ."
Ở một nơi khác.
Trần Dịch đang ngồi trong căn phòng sang trọng.
Hắn nhìn ly rượu trong tay.
Trước mặt hắn là người phụ nữ bí ẩn.
"Anh đã biết sự thật?"
Người phụ nữ hỏi.
Trần Dịch cười lạnh.
"Tôi biết mình chỉ là quân cờ."
"Nhưng tôi muốn biết."
"Tại sao lại là tôi?"
Người phụ nữ nhìn hắn.
"Bởi vì anh yêu Lâm Tử Diên."
Trần Dịch im lặng.
"Và những người yêu sai cách..."
"Là những người dễ bị điều khiển nhất."
Ánh mắt hắn tối lại.
Trong biệt thự Thẩm gia.
Một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập.
Lần này.
Người xuất hiện khiến tất cả kinh ngạc.
Là Thẩm Tư Viễn.
Nhưng bên cạnh anh...
Là Lâm Tử Diên.
Một người trong hội đồng lập tức phản đối.
"Cô ta không phải người Thẩm gia."
Thẩm Tư Viễn lạnh lùng nhìn ông ta.
"Nhưng cô ấy là người kế thừa Hắc Kim."
Cả căn phòng im lặng.
"Và từ hôm nay."
"Tôi tuyên bố."
"Không ai được phép động đến cô ấy."
Một trưởng lão cười lạnh.
"Thẩm Tư Viễn."
"Vì một người phụ nữ."
"Cậu muốn chống lại cả gia tộc?"
Anh trả lời không chút do dự:
"Nếu cả gia tộc này muốn tổn thương cô ấy."
"Thì đúng."
"Tôi sẽ chống lại."
Lâm Tử Diên nhìn anh.
Trong khoảnh khắc đó.
Cô nhận ra.
Người đàn ông này đã lựa chọn cô.
Không phải một lần.
Mà từ rất lâu trước đây.
Nhưng ngay sau cuộc họp.
Một tin tức bất ngờ truyền đến.
Tập đoàn Hắc Kim bị tấn công.
Hàng loạt tài khoản bí mật bị đóng băng.
Các dự án quan trọng bị rò rỉ.
Cổ phiếu bắt đầu lao dốc.
Trợ lý vội vàng chạy đến.
"Lâm tiểu thư!"
"Có người xâm nhập hệ thống nội bộ!"
Lâm Tử Diên lập tức mở máy tính.
Trên màn hình.
Một dòng chữ xuất hiện.
"Người thừa kế Hắc Kim."
"Muốn giữ thứ mẹ cô để lại?"
"Hãy trả lại món nợ mười năm trước."
Lâm Tử Diên nhìn dòng chữ.
Cô biết.
Đây không còn là cuộc trả thù cá nhân.
Mà là một cuộc chiến thật sự.
Thẩm Tư Viễn đứng phía sau cô.
"Em sợ không?"
Cô im lặng vài giây.
Sau đó trả lời:
"Có."
Anh hơi bất ngờ.
Bởi vì anh luôn nghĩ cô mạnh mẽ.
Nhưng cô nói tiếp:
"Nhưng em sợ mất anh hơn."
Ánh mắt Thẩm Tư Viễn rung lên.
Anh ôm cô vào lòng.
"Anh sẽ không để điều đó xảy ra."
Nhưng cả hai đều không biết.
Một camera bí mật đang ghi lại tất cả.
Ở đầu bên kia.
Một người đàn ông nhìn hình ảnh hai người.
Hắn cười.
"Thật cảm động."
"Nhưng tình yêu..."
"Luôn là điểm yếu lớn nhất."
Người đứng sau màn hình quay lại.
Là một người mà Thẩm Tư Viễn không bao giờ nghĩ tới.
Thẩm Cảnh Hàn.
Anh ta là người anh em từng lớn lên cùng Thẩm Tư Viễn.
Người từng cứu anh khỏi một vụ tai nạn năm mười tuổi.
Người mà anh luôn tin tưởng nhất.
Nhưng giờ đây.
Anh ta đang đứng trong bóng tối.
Và nói một câu:
"Xin lỗi, Tư Viễn."
"Muốn có được Thẩm gia..."
"Tôi chỉ có thể biến anh thành kẻ thù."