Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 25: Người Cha Trong Bóng Tối – Kẻ Sống Sót Sau Mười Năm
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 25: Người Cha Trong Bóng Tối – Kẻ Sống Sót Sau Mười Năm
Có những người...
Biến mất không phải vì họ đã chết.
Mà bởi vì họ cần phải chết trong mắt tất cả mọi người.
Mười năm trước.
Thẩm Minh Viễn biến mất.
Toàn bộ Thẩm gia đều cho rằng ông đã chết.
Một người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao quyền lực.
Một người từng khiến cả giới kinh doanh phải dè chừng.
Cuối cùng lại biến mất không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Nhưng không ai biết.
Đêm hôm đó.
Ông không chết.
Ông chỉ trở thành một cái bóng.
Một cái bóng âm thầm nhìn tất cả những người mình yêu thương bị kéo vào cuộc chiến.
Căn biệt thự trên núi.
Sau khi đoạn video của Lâm Uyển Thanh kết thúc.
Không khí trở nên nặng nề.
Thẩm Tư Viễn đứng im.
Anh không biết phải cảm thấy thế nào.
Cha ruột của anh còn sống.
Người mà anh từng nghĩ đã bỏ rơi mình.
Lại là người âm thầm bảo vệ anh suốt mười năm.
"Ông ấy đang ở đâu?"
Cuối cùng Thẩm Tư Viễn lên tiếng.
Lục Kình Thiên nhìn anh.
"Muốn gặp ông ấy?"
Thẩm Tư Viễn cười lạnh.
"Tôi đã chờ câu trả lời này mười năm."
Lục Kình Thiên không nói thêm.
Ông chỉ quay người.
"Cậu nên chuẩn bị."
"Bởi vì người cậu sắp gặp..."
"Có thể không giống người cha mà cậu từng tưởng tượng."
Ba giờ sau.
Một căn phòng bí mật dưới lòng đất.
Cánh cửa sắt mở ra.
Một người đàn ông đứng quay lưng.
Mái tóc đã bạc hơn trước.
Nhưng khí chất vẫn mạnh mẽ.
Thẩm Tư Viễn dừng lại.
Dù chưa nhìn thấy khuôn mặt.
Nhưng trong lòng anh đã có đáp án.
"Cha."
Một tiếng gọi rất nhẹ.
Nhưng chứa đựng tất cả cảm xúc bị chôn vùi suốt mười năm.
Người đàn ông quay lại.
Là Thẩm Minh Viễn.
Hai người nhìn nhau.
Không ai bước tới.
Không ai nói gì.
Bởi vì giữa họ...
Có mười năm xa cách.
Có hiểu lầm.
Có đau khổ.
Cuối cùng.
Thẩm Minh Viễn lên tiếng:
"Con lớn rồi."
Chỉ bốn chữ.
Nhưng khiến ánh mắt Thẩm Tư Viễn đỏ lên.
"Ông còn sống."
Giọng anh lạnh đi.
"Vậy tại sao không quay về?"
Thẩm Minh Viễn im lặng.
"Vì tôi không đủ mạnh."
Câu trả lời khiến Thẩm Tư Viễn sững lại.
"Không đủ mạnh?"
"Để bảo vệ con."
Thẩm Minh Viễn nhìn anh.
"Ngày đó."
"Hắc Vực đã không còn là tổ chức mà ta tạo ra."
"Nó trở thành một con quái vật."
"Những người bên cạnh ta..."
"Đều trở thành kẻ thù."
Lâm Tử Diên đứng bên cạnh.
Cô nghe thấy điều đó.
Trong lòng xuất hiện một cảm giác phức tạp.
Bởi vì cô phát hiện.
Mẹ cô từng biết người đàn ông này.
Không chỉ biết.
Mà còn từng hợp tác với ông.
Sau cuộc gặp.
Lâm Tử Diên tìm thấy một cuốn nhật ký cũ của mẹ.
Trang cuối cùng.
Có một dòng chữ:
"Thẩm Minh Viễn là người duy nhất tôi tin tưởng."
Cô sững người.
Mẹ cô từng tin ông ấy.
Vậy tại sao tất cả mọi người lại nghĩ Thẩm Minh Viễn là nguyên nhân khiến mọi chuyện xảy ra?
Cô tiếp tục đọc.
"Nếu một ngày Tử Diên biết sự thật..."
"Hãy nói với con bé rằng..."
"Người cha thật sự của Thẩm Tư Viễn chưa từng phản bội ai."
Lâm Tử Diên khép nhật ký.
Ánh mắt phức tạp.
Trong khi đó.
Thẩm Tư Viễn và Thẩm Minh Viễn có cuộc nói chuyện riêng.
"Con muốn biết vì sao ta để con ở lại Thẩm gia?"
Thẩm Tư Viễn nhìn ông.
"Đúng."
Thẩm Minh Viễn thở dài.
"Bởi vì người muốn giết con năm đó..."
"Là người trong gia đình."
Ánh mắt Thẩm Tư Viễn lạnh xuống.
"Ai?"
Thẩm Minh Viễn không trả lời ngay.
"Người mà con chưa từng nghi ngờ."
Cùng lúc đó.
Thẩm Cảnh Hàn tìm đến Lâm Tử Diên.
"Tôi cần nói cho cô biết sự thật."
Lâm Tử Diên nhìn hắn.
"Về việc anh phản bội Thẩm Tư Viễn?"
Thẩm Cảnh Hàn cười buồn.
"Đúng."
"Năm đó."
"Tôi không phản bội cậu ấy."
"Tôi phản bội Thẩm gia."
Lâm Tử Diên im lặng.
"Bởi vì tôi phát hiện..."
"Chính Thẩm gia đã muốn hy sinh Thẩm Tư Viễn."
"Cậu ấy không phải người được chọn."
"Mà là vật tế."
Lâm Tử Diên biến sắc.
"Vậy anh cố ý trở thành kẻ xấu?"
Thẩm Cảnh Hàn gật đầu.
"Nếu tất cả mọi người đều ghét tôi..."
"Thì sẽ không ai chú ý đến việc tôi đang bảo vệ cậu ấy."
Đúng lúc đó.
Một tiếng nổ vang lên.
Toàn bộ khu vực mất điện.
Một dòng chữ xuất hiện trên màn hình:
HẮC VỰC CHÍNH THỨC TUYÊN CHIẾN.
Một giọng nói vang lên:
"Thẩm Tư Viễn."
"Đã đến lúc trả lại thứ thuộc về Hắc Vực."
Thẩm Minh Viễn nhìn màn hình.
Lần đầu tiên.
Sắc mặt ông thay đổi.
"Không thể nào..."
Lâm Tử Diên hỏi:
"Ai vậy?"
Thẩm Minh Viễn khàn giọng:
"Người đáng lẽ đã chết."
"Người sáng lập thật sự của Hắc Vực."
Không khí đóng băng.
Bởi vì tất cả đều hiểu.
Một kẻ thù mới đã xuất hiện.
Và lần này...
Không ai có thể đứng ngoài cuộc.