Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 29: Chủ Nhân Thật Sự Của Hắc Vực – Người Đứng Sau Mọi Bi Kịch
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 29: Chủ Nhân Thật Sự Của Hắc Vực – Người Đứng Sau Mọi Bi Kịch
Có những kẻ đứng sau màn đêm...
Không phải vì họ không muốn xuất hiện.
Mà bởi vì họ biết...
Chỉ cần một ngày họ bước ra ánh sáng.
Tất cả những người từng tin tưởng vào thế giới này...
Sẽ phải trả giá.
Màn hình trước mặt mọi người vẫn sáng.
Khuôn mặt người đàn ông kia hiện rõ.
Một gương mặt bình tĩnh.
Không có sự hung ác.
Không có sự điên cuồng.
Nhưng chính sự bình thản ấy...
Lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Thẩm Cảnh Hàn nhìn màn hình.
Đồng tử co lại.
"Không thể nào..."
Lâm Tử Diên quay sang.
"Anh biết ông ta?"
Thẩm Cảnh Hàn không trả lời ngay.
Một lúc lâu sau.
Hắn mới nói:
"Ông ta đã chết."
Căn phòng im lặng.
Giang Mặc Thành lạnh giọng:
"Không."
"Ông ta chưa từng chết."
Ánh mắt mọi người lập tức nhìn về phía ông.
Giang Mặc Thành nhìn màn hình.
"Tống Kính Đình."
Ba chữ vang lên.
Khiến sắc mặt Thẩm Minh Viễn thay đổi.
"Tống gia?"
Lâm Tử Diên nhíu mày.
"Tống gia là ai?"
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
Giọng anh trầm xuống.
"Một gia tộc từng tồn tại trước cả Thẩm gia."
"Nhưng mười lăm năm trước..."
"Họ biến mất."
Giang Mặc Thành cười lạnh.
"Không phải biến mất."
"Là bị chúng ta đánh bại."
Mười lăm năm trước.
Hắc Vực ban đầu có ba thế lực lớn.
Thẩm gia.
Giang gia.
Tống gia.
Ba gia tộc cùng kiểm soát thế giới ngầm.
Nhưng Tống Kính Đình không giống những người khác.
Hắn không muốn cân bằng.
Hắn muốn thống trị.
Hắn từng nói:
"Một thế giới chỉ có một người ra lệnh."
Vì tham vọng đó.
Hắn tạo ra một Hắc Vực thứ hai.
Một tổ chức bí mật nằm sâu bên trong Hắc Vực.
Tên gọi:
Hắc Vương.
Lâm Tử Diên nhìn màn hình.
"Ông ta liên quan gì đến mẹ tôi?"
Không ai trả lời.
Bởi vì đó chính là phần đau đớn nhất.
Giang Mặc Thành chậm rãi nói:
"Uyển Thanh là người phát hiện âm mưu của ông ta."
"Năm đó..."
"Cô ấy là người đầu tiên muốn phá hủy Hắc Vương."
Lâm Tử Diên sững người.
"Mẹ tôi?"
"Đúng."
"Mẹ con không phải nạn nhân."
"Con bé là người chiến đấu."
Một cảm giác phức tạp trào lên trong lòng Lâm Tử Diên.
Suốt mười năm.
Cô luôn nghĩ mẹ mình là người bị hại.
Một người phụ nữ yếu đuối.
Một người bị cuốn vào cuộc chiến của những người đàn ông quyền lực.
Nhưng bây giờ cô mới biết...
Mẹ cô từng đứng giữa bóng tối.
Một mình đối đầu với cả thế giới.
"Vậy tại sao bà ấy chết?"
Câu hỏi của Lâm Tử Diên khiến tất cả im lặng.
Cuối cùng.
Thẩm Minh Viễn nói:
"Vì cô ấy đã phát hiện một bí mật."
"Bí mật gì?"
Ông nhìn Thẩm Tư Viễn.
Sau đó nhìn Lâm Tử Diên.
"Mười năm trước."
"Không chỉ có một người bị phản bội."
"Người bị phản bội thật sự..."
"Là con."
Lâm Tử Diên sững lại.
"Tôi?"
Thẩm Minh Viễn gật đầu.
"Mẹ con phát hiện..."
"Con không phải người ngoài cuộc."
"Con chính là người thừa kế đầu tiên của Hắc Vực."
Cả căn phòng chết lặng.
"Không thể."
Lâm Tử Diên lùi lại.
"Tôi chỉ là một người bình thường."
Giang Mặc Thành nhìn cô.
"Không."
"Con chưa từng bình thường."
"Mẹ con đã giấu thân phận của con để bảo vệ con."
Ngay lúc đó.
Tống Kính Đình lên tiếng từ màn hình.
"Cuối cùng cũng nói ra."
Giọng hắn lạnh lùng.
"Lâm Tử Diên."
"Con có biết..."
"Vì sao mẹ con phải chết không?"
Không ai nói gì.
Hắn tiếp tục:
"Bởi vì bà ấy muốn giao Hắc Vực cho con."
"Nhưng bà ấy không hiểu..."
"Quyền lực không thuộc về người tốt."
"Nó thuộc về kẻ mạnh."
Thẩm Tư Viễn bước lên.
Ánh mắt lạnh đến cực điểm.
"Ông muốn gì?"
Tống Kính Đình cười.
"Ta muốn thứ vốn thuộc về ta."
"Hắc Kim."
Lâm Tử Diên nhìn chiếc nhẫn trên tay.
Lần đầu tiên.
Cô hiểu vì sao tất cả mọi người đều muốn có nó.
Bởi vì nó không chỉ là một chiếc nhẫn.
Nó là quyền lực.
Là bí mật.
Là thứ có thể thay đổi cả thế giới.
Đột nhiên.
Một tiếng động vang lên.
Cửa kính vỡ.
Một nhóm sát thủ xông vào.
Thẩm Tư Viễn lập tức kéo Lâm Tử Diên vào lòng.
"Ở phía sau anh."
"Em không đi đâu cả."
Anh nhìn cô.
Giọng nói lần đầu mất đi sự bình tĩnh.
"Anh đã mất quá nhiều người."
"Anh không thể mất em."
Cuộc chiến bắt đầu.
Không còn là tranh giành quyền lực.
Mà là cuộc chiến sinh tồn.
Giang Mặc Thành và Thẩm Minh Viễn đứng cùng một phía.
Hai người từng là đối thủ.
Giờ đây lại cùng bảo vệ một cô gái.
Con gái của người phụ nữ đã thay đổi số phận họ.
Sau khi nhóm sát thủ bị đánh lui.
Một tên cuối cùng hấp hối.
Hắn nhìn Lâm Tử Diên.
Nói một câu:
"Cha cô..."
"Chưa từng muốn giết mẹ cô."
Lâm Tử Diên sững lại.
"Vậy ai?"
Tên sát thủ cười.
"Người khiến tất cả mọi người..."
"Hiểu lầm ông ấy."
"Chính là..."
Hắn chưa kịp nói hết.
Đã chết.
Không khí chìm vào im lặng.
Bởi vì tất cả đều hiểu.
Kẻ đứng sau màn kịch mười năm...
Vẫn chưa thật sự xuất hiện.
Ở một nơi khác.
Một người phụ nữ đứng trước cửa sổ.
Trong tay cầm ảnh của Lâm Uyển Thanh.
Cô ta mỉm cười.
"Uyển Thanh."
"Mười năm rồi."
"Cuối cùng..."
"Con gái cô cũng bước vào bàn cờ."