Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 37: Người Sáng Tạo Phoenix – Kẻ Viết Lại Số Phận
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 37: Người Sáng Tạo Phoenix – Kẻ Viết Lại Số Phận
Có những người...
Biến mất không phải vì đã chết.
Mà vì họ đang chờ một thời điểm thích hợp để quay trở lại.
Hai mươi năm trước.
Một người đàn ông đã tạo ra dự án Phoenix.
Ông ta từng được xem là thiên tài đứng đầu thế giới trong lĩnh vực nghiên cứu gen và trí tuệ nhân tạo.
Nhưng sau một sự kiện bí mật...
Ông ta biến mất khỏi tất cả hồ sơ.
Không ai biết ông ta còn sống.
Không ai biết ông ta đang ở đâu.
Cho đến hôm nay.
Tên của ông ta một lần nữa xuất hiện.
Giáo sư Tần Mặc Uyên.
Căn cứ Hắc Vực.
Sau khi Phoenix thức tỉnh.
Toàn bộ hệ thống bắt đầu thay đổi.
Những người thuộc Hắc Vực chia thành hai phe.
Một phe muốn kiểm soát Phoenix.
Một phe muốn phá hủy nó.
Bởi vì tất cả đều hiểu.
Người nắm giữ Phoenix...
Có thể thay đổi toàn bộ thế giới ngầm.
Tống Kính Đình nhìn màn hình.
Gương mặt hắn lần đầu tiên xuất hiện sự bất an.
"Không thể nào..."
"Ông ta vẫn còn sống?"
Lâm Tử Diên quay lại.
"Ai?"
Tống Kính Đình không trả lời.
Nhưng Thẩm Minh Viễn đã lên tiếng.
"Người tạo ra tất cả."
"Người sáng lập Phoenix."
"Thầy của Hắc Vực."
Giang Mặc Thành cau mày.
"Tần Mặc Uyên?"
Cái tên này khiến sắc mặt nhiều người thay đổi.
Bởi vì trong thế giới ngầm.
Đây là cái tên gần như là truyền thuyết.
Một thiên tài.
Nhưng cũng là một kẻ điên.
"Ông ta từng nói..."
Thẩm Minh Viễn chậm rãi nói.
"Con người không nên bị giới hạn bởi số phận."
"Ông ta muốn tạo ra một thế hệ con người mới."
Lâm Tử Diên nhìn Thẩm Tư Viễn.
"Vậy anh..."
Thẩm Tư Viễn im lặng.
Bởi vì anh cũng muốn biết.
Rốt cuộc mình là gì.
Đêm đó.
Một địa điểm bí mật.
Một người đàn ông đứng trước cửa kính nhìn xuống thành phố.
Ông ta đã già hơn trong tưởng tượng.
Nhưng ánh mắt vẫn sắc bén.
Trong tay ông là một bức ảnh.
Trong ảnh.
Là một người phụ nữ trẻ.
Lâm Uyển Thanh.
Ông khẽ nói:
"Cuối cùng..."
"Con gái cô cũng đến rồi."
Lâm Tử Diên và Thẩm Tư Viễn gặp Tần Mặc Uyên trong một phòng thí nghiệm bỏ hoang.
Cánh cửa mở ra.
Một người đàn ông tóc bạc đứng phía sau.
Ánh mắt ông dừng trên Lâm Tử Diên.
"Giống mẹ cô."
Lâm Tử Diên lập tức cảnh giác.
"Ông biết mẹ tôi?"
Tần Mặc Uyên cười nhẹ.
"Không chỉ biết."
"Ta từng nợ cô ấy một mạng."
Lâm Tử Diên siết tay.
"Vậy tại sao ông lại tạo ra Phoenix?"
Tần Mặc Uyên nhìn Thẩm Tư Viễn.
"Bởi vì cậu ấy."
Thẩm Tư Viễn lạnh giọng.
"Tôi?"
"Đúng."
Tần Mặc Uyên nói:
"Nhưng không phải như các người nghĩ."
"Phoenix không phải để biến cậu thành quái vật."
"Nó được tạo ra để cứu cậu."
Thẩm Tư Viễn khựng lại.
"Cứu tôi?"
Tần Mặc Uyên gật đầu.
"Khi cậu sinh ra..."
"Cậu đã mang một loại gen đặc biệt."
"Loại gen này khiến cơ thể cậu mạnh hơn người bình thường."
"Nhưng cũng khiến cậu có nguy cơ mất kiểm soát."
Lâm Tử Diên nhìn ông.
"Vậy mẹ tôi..."
Tần Mặc Uyên im lặng.
Sau đó lấy ra một tập hồ sơ.
Trên đó là chữ ký của Lâm Uyển Thanh.
"Thỏa thuận Phoenix."
Lâm Tử Diên run lên.
"Mẹ tôi đã ký?"
"Đúng."
Tần Mặc Uyên nói:
"Cô ấy cầu xin ta cứu Thẩm Tư Viễn."
Cả căn phòng yên lặng.
Thẩm Tư Viễn nhìn hồ sơ.
Không thể tin được.
"Lúc đó..."
"Tôi và cô ấy còn chưa quen biết."
Tần Mặc Uyên nhìn anh.
"Nhưng mẹ cô đã biết."
"Bà ấy biết sau này..."
"Cậu sẽ là người duy nhất có thể bảo vệ con gái bà ấy."
Lâm Tử Diên chết lặng.
Mẹ cô...
Đã nhìn thấy tương lai?
Không.
Có lẽ bà chỉ nhìn thấy bản chất của một con người.
Một người đàn ông bị cả thế giới xem là công cụ.
Nhưng trong mắt bà...
Anh vẫn là một con người cần được cứu.
"Vậy còn tình cảm giữa mẹ tôi và Thẩm Minh Viễn?"
Lâm Tử Diên hỏi.
Câu hỏi khiến căn phòng im lặng.
Tần Mặc Uyên nhìn Thẩm Minh Viễn.
"Đó là bí mật lớn nhất."
Thẩm Minh Viễn cúi mắt.
Hai mươi năm.
Ông chưa từng nói ra.
"Tôi và Uyển Thanh..."
"Lúc đầu không phải kẻ thù."
Lâm Tử Diên sững lại.
"Vậy hai người..."
Thẩm Minh Viễn cười đau khổ.
"Chúng tôi từng yêu nhau."
Một câu nói.
Như sấm nổ giữa căn phòng.
Thẩm Tư Viễn cũng bất ngờ.
"Cha?"
Thẩm Minh Viễn nhìn con trai.
"Ta từng muốn cưới cô ấy."
"Nhưng Thẩm gia không cho phép."
"Họ ép ta lựa chọn."
"Gia tộc."
"Hoặc cô ấy."
"Cuối cùng..."
"Ta mất cả hai."
Lâm Tử Diên không nói được gì.
Mẹ cô.
Người cô luôn nghĩ chỉ có một mình.
Lại từng có một tình yêu sâu sắc.
Nhưng Tần Mặc Uyên đột nhiên lên tiếng.
"Nhưng đó chưa phải sự thật cuối cùng."
Mọi người nhìn ông.
"Uyển Thanh chết..."
"Không phải vì Thẩm gia."
"Mà vì cô ấy phát hiện..."
"Người phản bội cô ấy nhất..."
"Lại chính là người cô ấy tin tưởng nhất."
Lâm Tử Diên lạnh người.
"Ai?"
Tần Mặc Uyên nhìn thẳng vào cô.
"Một người trong Lâm gia."
Căn phòng chìm vào im lặng.
Bởi vì tất cả mọi người đều hiểu.
Kẻ thù thật sự...
Có thể chưa từng ở bên ngoài.
Mà nằm ngay trong huyết thống của cô.
Đúng lúc đó.
Hệ thống Phoenix phát cảnh báo.
Một dòng chữ xuất hiện:
"Phát hiện người kế thừa Lâm gia thứ hai."
Lâm Tử Diên nhìn màn hình.
Sắc mặt thay đổi.
"Người thứ hai?"
Tần Mặc Uyên chậm rãi nói:
"Đúng."
"Và người đó..."
"Đã sống bên cạnh cô suốt nhiều năm."