Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời - Chương 44: Người Cha Trong Ký Ức – Thẩm Minh Viễn Và Tội Lỗi Hai Mươi Năm
- Home
- Cưng Chiều Vợ Yêu: Sủng Ái Em Cả Đời
- Chương 44: Người Cha Trong Ký Ức – Thẩm Minh Viễn Và Tội Lỗi Hai Mươi Năm
Có những người cha...
Không phải không yêu con.
Mà bởi vì yêu quá sâu...
Nên lựa chọn biến mất.
Có những lời xin lỗi...
Không phải nói ra là có thể bù đắp.
Bởi vì thời gian đã lấy đi quá nhiều thứ.
Hai mươi năm trước.
Một người đàn ông đã lựa chọn rời khỏi gia đình.
Một người phụ nữ đã lựa chọn hy sinh.
Một đứa trẻ đã bị cướp mất ký ức.
Và một âm mưu đủ lớn...
Để khiến cả hai gia tộc trở thành kẻ thù.
Nhưng hôm nay.
Sự thật cuối cùng cũng bắt đầu được hé lộ.
Căn cứ Phoenix.
Màn hình vẫn hiện hình ảnh của Thẩm Minh Viễn.
Người đàn ông mà tất cả đều nghĩ đã biến mất.
Cha của Thẩm Tư Viễn.
Người từng là nhân vật quan trọng nhất trong Thẩm gia.
Thẩm Tư Viễn nhìn ông.
Ánh mắt lạnh lùng.
Nhưng sâu bên trong...
Lại có một chút run rẩy mà chính anh cũng không nhận ra.
"Mười năm."
Anh nói.
"Ông để tôi nghĩ rằng ông đã chết."
"Để tôi một mình đối mặt với tất cả."
"Tại sao?"
Thẩm Minh Viễn im lặng rất lâu.
Sau đó ông nói:
"Vì nếu năm đó cha không biến mất..."
"Người chết sẽ là con."
Một câu nói.
Khiến tất cả im lặng.
Thẩm Tư Viễn cười nhạt.
"Ông nghĩ tôi sẽ tin?"
Thẩm Minh Viễn nhìn con trai.
Ánh mắt chứa đầy sự đau đớn.
"Con nghĩ cha muốn rời bỏ con sao?"
"Con nghĩ người làm cha nào muốn nhìn con trai mình lớn lên mà không được gọi một tiếng cha?"
Không ai trả lời.
Bởi vì đó là sự thật.
Lâm Tử Diên nhìn người đàn ông trên màn hình.
Trong lòng cô xuất hiện cảm giác phức tạp.
Bởi vì cô từng nghĩ...
Người đàn ông này là nguyên nhân khiến mẹ cô đau khổ.
Nhưng bây giờ...
Cô bắt đầu nghi ngờ.
"Ông và mẹ tôi..."
"Có quan hệ gì?"
Câu hỏi của cô khiến Thẩm Tư Viễn quay lại.
Anh cũng muốn biết.
Thẩm Minh Viễn cúi đầu.
Một lúc lâu sau.
Ông nói:
"Lâm Uyển Thanh..."
"Là người phụ nữ cha từng yêu nhất."
Căn phòng hoàn toàn yên lặng.
Lâm Tử Diên sững người.
"Yêu?"
"Đúng."
"Mẹ con và cha..."
"Từng cùng nhau tạo ra Phoenix."
Một đoạn ký ức được mở ra.
Hai mươi năm trước.
Phòng nghiên cứu bí mật.
Lâm Uyển Thanh đứng trước màn hình.
Bên cạnh là Thẩm Minh Viễn.
Hai người còn trẻ.
Không có quyền lực.
Không có thù hận.
Chỉ có một lý tưởng.
"Chúng ta tạo ra Phoenix..."
"Là để bảo vệ con người."
Thẩm Minh Viễn nói.
Lâm Uyển Thanh mỉm cười.
"Vậy hãy hứa với tôi."
"Nếu một ngày nó trở thành thứ nguy hiểm..."
"Anh sẽ tự tay phá hủy nó."
Thẩm Minh Viễn nhìn cô.
"Anh hứa."
Nhưng không ai biết.
Lời hứa đó...
Sau này lại trở thành nỗi đau lớn nhất của ông.
Thẩm Minh Viễn tiếp tục:
"Cha và mẹ con phát hiện."
"Phoenix có một tầng dữ liệu thứ hai."
"Một tầng mà ngay cả người tạo ra nó cũng không kiểm soát được."
"Tầng đó được gọi là..."
PHOENIX ZERO.
Tất cả biến sắc.
Tần Mặc Uyên lập tức đứng lên.
"Không thể nào."
"Phoenix Zero đã bị xóa."
Thẩm Minh Viễn lắc đầu.
"Không."
"Nó chưa từng bị xóa."
"Nó chỉ đang chờ một người kích hoạt."
Lâm Tử Diên hỏi:
"Người đó là ai?"
Thẩm Minh Viễn nhìn cô.
Ánh mắt phức tạp.
"Con."
Cả căn phòng chấn động.
Lâm Tử Diên lùi lại.
"Tôi?"
"Không thể."
Thẩm Minh Viễn nói:
"Mẹ con biết mình không thể bảo vệ Phoenix mãi mãi."
"Cho nên bà ấy tạo ra một quyền hạn cuối cùng."
"Không phải để điều khiển Phoenix."
"Mà để tiêu diệt nó."
Thẩm Tư Viễn nhìn cô.
Anh hiểu rồi.
Từ đầu.
Lâm Uyển Thanh không muốn con gái mình trở thành nữ vương của Hắc Vực.
Bà muốn cô trở thành người kết thúc nó.
Đúng lúc này.
Một tiếng cảnh báo vang lên.
HỆ THỐNG HẮC VỰC BỊ CHIẾM ĐOẠT
Màn hình khác bật lên.
Thẩm Chính Hạo xuất hiện.
Bên cạnh ông ta...
Là một nhóm người chưa từng xuất hiện.
"Đã đến lúc."
Ông ta nói.
"Phoenix thuộc về người xứng đáng."
Thẩm Tư Viễn lạnh giọng:
"Ông vẫn chưa hiểu sao?"
"Phoenix chưa bao giờ thuộc về một người."
Thẩm Chính Hạo cười.
"Vậy thì ta sẽ khiến nó thuộc về ta."
Ngay sau đó.
Một người bước ra phía sau ông ta.
Một người khiến Lâm Hạo Thiên biến sắc.
"Không..."
"Không thể nào."
Lâm Tử Diên nhìn người đó.
Một người đàn ông lớn tuổi.
Nhưng ánh mắt...
Lại giống hệt người trong những tài liệu cũ.
Thẩm Minh Viễn nhìn ông ta.
Giọng run lên.
"Ông vẫn còn sống?"
Người đàn ông mỉm cười.
"Ta chưa từng chết."
"Từ đầu đến cuối..."
"Ta mới là người tạo ra Phoenix thật sự."
Cả thế giới như dừng lại.
Bởi vì tất cả đều hiểu.
Hai mươi năm qua...
Họ đã chiến đấu vì một sự thật giả.
Và người đứng sau tất cả...
Cuối cùng cũng xuất hiện.